Bỗng dưng muốn chết – Thanh Sam Phong Lưu – Chương 5.1


Chương 5: Toàn dân kháng địch


Tô Liễu bật dậy tại điểm phục sinh. Nàng vươn vai hít thở, lấy lại tinh thần rồi lại bộ trầm tư ngắm trăng. Đang hứng chí định ngâm hai câu thơ “Nâng chén mời trăng sáng. Bóng mình nữa thành ba” thì nhìn thấy một đám lửa đỏ nhảy nhót sau lưng mình.

Nàng lấy tay vỗ trán rồi lui lại mấy bước, làm bộ không nhận ra mỹ nữ đang gào thét “Ta là PD đây!”

“Tô Tô—” Doanh Vũ lanh lẹ lao tới, túm chặt lấy dây váy của nàng, “Cậu đừng đi!”
“Bây giờ mà không đi thì sẽ muộn mất!” Tô Liễu lạnh lùng gạt Doanh Vũ ra, “Giả gái thì không có tội, lừa gạt ông chú trâu già thích cỏ non kia cũng không sao. Nhưng bực cái cậu lại vạch áo cho người xem lưng ngay giữa lễ nạp phi. Cậu chơi chán rồi, muốn vứt nick phải không?”

“Mình muốn giúp cậu báo thù mà.” “Mỹ nữ” Doanh Vũ chớp chớp mắt, đáp lời vẻ…ngây thơ…vô số tội.

“Nhưng cậu có thể âm thầm giết chết cái bà cô già kia, rồi giả vờ là bị mình làm ‘nhiễu loạn’ có hơn không?” Tô Liễu bực bội.

“Thôi được rồi, đang lúc nước sôi lửa bỏng, ai mà nghĩ ra cho được!” Nói rồi Doanh Vũ hét tướng: “Tóm lại là chúng mình đứt cước rồi. Ban nãy, trước lúc chết, tớ còn thấy đám đông vô cùng căm phẫn, đòi giã cho cậu một trận đó!”
Tô Liễu đau khổ: “Loài người thật vô tình, tớ hiền lành là thế mà còn đòi truy sát?”

“Trái đất nguy hiểm lắm, tiểu phu nhân cùng ta về hỏa tinh thôi!” Doanh Vũ cười cười gợi ý.

“Này tiểu đệ, cấm gọi ta là tiểu phu nhân nghe chưa!” Tô Liễu giả như không trông thấy ám hiệu đổi máy phục vụ rồi chơi lại từ đầu.

“Cũng được, nhưng cậu cũng không được gọi tớ là tiểu đệ!” Doanh Vũ nhăn nhó yêu cầu.

“Ok.” Vừa gõ xong hai chữ, Tô Liễu quay ra đã thấy quanh điểm phục sinh lố nhố người. “Chết rồi, đám đồ tể đã tới. Tiểu Thích, gặp nhau tại thôn Tân thủ nhé!” Tô Liễu vội vàng nói và dùng hồi thành phù về thẳng thôn Tân thủ. Một luồng sáng trắng vút đi, để lại mỹ nhân áo đỏ một mình đứng soi gương mặt hồ cùng hàng liễu rủ.

Doanh Vũ chậm một nhịp, liền bị đám đông a lô xô xông tới giày xéo.

Tới lúc “nàng” gặp được Tô Liễu thì xiêm y tân nương đã tễ tãi và trên đầu tua tủa rơm rác. Điệu bộ tả tơi, song Doanh Vũ vẫn vừa cởi quần áo vừa lớn tiếng chửi: “Mẹ cha lũ điên, có tí tẹo vấn đề mà dám hành lão gia ra nông nỗi này.”
“Tô Tô, đi thôi, chỗ này không thể dung thân được.”

“Đại ca và Minh Yêm tỉ tỉ đã thành lập gia tộc bên Bạch Hổ, gồm toàn đám người quen khi trước.” Doanh Vũ đã thay xong một bộ áo da dành cho cung thủ đen xì xì.
“Tớ không đi đâu.” Tô Liễu lắc đầu “Vì bị giết mà phải gameover thì nhục lắm!”
“Nhưng ở lại để làm gì kia chứ? Bọn mình cùng lúc đắc tội với một đám cao thủ, mà cậu thì không có tiền cũng chẳng có quyền, sớm muộn cũng sẽ bị quây như lúc nãy. Ở lại, muốn luyện cấp cũng chẳng được ấy chứ!” Doanh Vũ bình thản phân tích.

“Việc đâu còn có đó. Bị giết cũng đâu mất điểm kinh nghiệm. Đợi lúc chúng chém giết mỏi tay, tớ sẽ lại từ từ luyện cấp.” Tô Liễu vẫn kiên quyết, lại còn điều khiển bạch y thiếu nữ thể hiện cử chỉ tin tưởng tuyệt đối.

Thấy thế, Doanh Vũ ngậm ngùi tuyên bố: “Tô Tô, cậu không đi thì tớ cũng không đi. Chúng mình chết cùng chết!”

“Chưa chắc!” Bạch y thiếu nữ duyên dáng xoay người và vẫy ngón tay búp măng: “Sẽ có một ngày, tớ thành lập quốc gia của riêng mình rồi ra lệnh truy nã bà cô già Yêu tinh trên toàn thế giới, cho cô ả hết dám bước chân khỏi cửa!”

Gió thổi hiu hiu, rặng liễu dặt dìu, váy lượn cánh sóng, tóc hững hờ bay.

Trăng sáng lung linh, hương sen tỏa ngát, mắt trong như ngọc, môi thắm hơn son.
Doanh Vũ say sưa ngắm nhìn Tô Liễu, bất giác thấy khí phách dâng trào: “Phải lắm, Tiểu Ngược, chúng ta đi tìm kiến quốc lệnh thôi!” Cậu nắm chặt tay, hào hứng nói: “Chỉ cần tìm được kiến quốc lệnh huyền thoại, tớ sẽ gọi ngay các anh chị em tới, chúng mình có đất dụng võ, sớm muộn gì cũng xưng bá hùng anh.”

Kiến quốc lệnh? Tô Liễu nhoẻn miệng cười tựa Mona Lisa. Nàng đang định kể lại sự việc mình nhận được nhiệm vụ chủ tuyến đi tìm kiến Tần quốc lệnh bỗng trời quang mây tạnh nổi cơn sấm sét. Thoáng cái, Tô Liễu và Doanh Vũ đã bị quật ngã.
Cơn gió thổi qua và ba bóng người đen xì lù lù đứng dưới ánh trăng.

“Tiểu Ngược, sao nàng toàn quên đổi kênh chat thế?” Kiêu Dương tự hỏa khẽ than thở, khi trông thấy bạch y thiếu nữ bị quật ngã.

Chàng chưa dứt lời đã thấy Yêu tinh xúng xính xiêm y cầu vồng bực bội nhảy ra, mắt nhìn chừng chừng vào xác thiếu nữ: “Ngươi bảo ai là bà cô già, hả???”

Tô Liễu mặc kệ cô ả, quay sang nói với Doanh Vũ: “Tiểu Thích, đi thôi, quay về điểm phục sinh.”

“Đi đâu cũng vô ích thôi!” Yêu tinh áo choàng nổi đóa “Dám dọa truy giết ta ư, hừm, để ta cho các ngươi biết thế nào là hết dám ra khỏi cửa!”

(Thế giới) (Người chơi) Yêu tinh áo choàng: Giết người có thưởng!!! Kể từ hôm nay, nếu ai giết được Bỗng dưng muốn chết, post lên diễn đàn, để lại ID, bản cô nương sẽ thưởng điểm SD, mệnh giá phụ thuộc vào trình độ ra tay.

(Thế giới) (Người chơi) Yêu tinh áo choàng: Giết người có thưởng!!! Kể từ hôm nay, nếu ai giết được Bỗng dưng muốn chết, post lên diễn đàn, để lại ID, bản cô nương sẽ thưởng điểm SD, mệnh giá phụ thuộc vào trình độ ra tay.

Tô Liễu chẳng thèm để ý trước thái độ điên cuồng của Yêu tinh.

“Tô Tô, cậu thù hằn gì với con mụ điên này thế?” Doanh Vũ gửi tin nhắn bí mật.

Tô Liễu thể hiện thái độ bất cần với câu trả lời “Quên rồi…” Rồi nàng than “Cậu biết đấy, trong cái thế giới ảo bao la này, thiếu gì những câu chuyện hỉ nộ ái ố!”

Doanh Vũ:…

Doanh Vũ: Tô Tô “triết” quá à.

Doanh Vũ: Phải rồi, cậu bớt lại tớ rồi xóa hết danh sách Bạn bè đi nhé. Kẻo chúng ta chạy đến đâu cũng bị bắt dính luôn đó.

“Cũng được” Tô Liễu nói với giọng lưu luyến “Tớ thấy tiêng tiếc, nhưng thôi, kẻo liên lụy cả tới cậu.”

Vừa nói, nàng vừa delete từng cái tên.

Đến lượt Vô liêu sát yêu, nàng ngập ngừng chốc lát rồi quyết để lại.

Thời gian hồi sinh kéo dài 3 phút. Nếu không uống thuốc hồi sinh tại chỗ, người chơi sẽ bị đưa tới điểm phục sinh gần nhất. Tại đây, họ sẽ sống lại trong thể trạng yếu ớt, với lượng máu chỉ bằng 1/10 so với lúc bình thường.

Đương nhiên, công ty trò chơi cũng đã lường tới khả năng kẻ thủ ác ra tay ngay gần điểm phục sinh và đứng nguyên đó ém xác. Như thế, người chơi đẳng cấp thấp khó có thể trụ lại được. Tuy vậy, còn có một phương thức hồi sinh an toàn khác nằm trong cột kỹ năng, có hạn chế thời gian và phải mất tiền.

Đó là mỗi ngày một lần, dù ở bất cứ đâu, người chơi cũng có thể quay về quốc thành dưới lòng đất. Ở đây người chơi được cung thủ bảo vệ trong suốt thời gian hồi sinh, không sợ bị ém xác. Nhưng lại cần có người hộ tống về thành chủ, mất chừng nửa tiếng, sau đó mới có thể hoạt động bình thường. Vì thế, phương thức này rất ít người chọn, thậm chí còn chẳng hiển thị rõ trong cột kỹ năng.

Tô Liễu và Doanh Vũ cũng chẳng dám chọn vì lấy đâu ra người dám giơ đầu chịu báng, đưa họ về thành chủ. Vừa mất tiền lại vừa thiệt thân, chẹp!

Hai người vừa lóp ngóp bò dậy từ điểm phục sinh đã bị mây đen vần vũ, gió chớp đùng đùng quật ngã quay đơ.

【Hiện thời】 (Người chơi) Chiến ngự lâm lâm: Nguôi giận chưa? Yêu yêu.

【Hiện thời】 (Người chơi) Chiến ngự lâm lâm: Tiểu Ngược bị giết hai lần rồi đó, thôi nhé!

【Hiện thời】 (Người chơi) Yêu tinh áo choàng: Thôi là thôi thế nào? Có phải thiếp bắt nạt ả đâu. Là vợ bị ăn hiếp đây nè!

【Hiện thời】 (Người chơi) Yêu tinh áo choàng: Đúng là đồ nham hiểm! Hồi quốc chiến ả cố tình… bị hãm hại, post video lên diễn đàn, có chứng cứ sao không sớm đưa ra. Báo hại vợ bị mọi người trách móc, chê cười.

【Hiện thời】 (Người chơi) Yêu tinh áo choàng: Lại còn chuyện vợ đường đường cấp 141 bị con ranh cấp 42 bày mưu giết chết trước mặt bàn dân thiên hạ. Bao nhiêu người cười nhạo vợ, chồng biết không.

Nữ pháp sư vung cao pháp trượng, nhằm hướng điểm phục sinh phóng lửa, phía trên đầu chi chít những câu chữ cuồng loạn.

Tô Liễu nghĩ bụng, giả như mặt đối mặt ngoài đời, hẳn bà cô già yêu tinh đang mặt đỏ tía tai, hú hét từng hồi.

Cố tình bị hãm hại? Ồ, cũng có vẻ đúng đó chứ, nếu tính đến động cơ ban đầu của nàng. Cố tình thì làm sao? Khâu Kiều Nhan cũng cố tình hại người đấy thôi. Nàng cũng phải dĩ độc trị độc, cho ả nếm mùi ám tiễn một phen.

Tô Liễu cười khoan khoái, nhắm mắt chờ đợi đối thủ ra tay.

Hệ thống: Bạn của bạnVô liêu sát yêu vừa online.

Cùng lúc, Tô Liễu và Doanh Vũ vừa ngoi ngóp sống dậy đã lại hy sinh anh dũng tại điểm phục sinh.

(Nói thầm) (Người chơi) Doanh Vũ nói với bạn: Mụ yêu tinh óc bã đậu đáng sợ thật!

(Nói thầm) Bạn nói với (Người chơi) Doanh Vũ: Em vẫn còn bé lắm, í i i….
Doanh Vũ gửi một cái mặt cáu, kèm lời nhắn: Cậu còn hát cái nỗi gì, tớ đang tức điên đây này! Đợi đó, ông mày sẽ tìm bạn tới giúp.

Tô Liễu: Cậu đã bị lộ rồi, còn ai dám bạn bè?

Doanh Vũ:……

Doanh Vũ: Ừ nhỉ, hay cậu thử xem?

Tô Liễu:….kỳ thực…tớ cũng không có.

Doanh Vũ:…

Trong trạng thái âm hồn, hai thiếu nữ nhìn nhau ngao ngán. Đất trời u ám, tương lai mịt mù, Yêu tinh điên rồ và dự định ban nãy…chỉ là hư vô!

Tô Liễu nhìn màn hình buồn bực, cảm giác hệt như lúc mới chơi đã bị đám người vô duyên vô cớ truy sát.

Đành rằng chỉ có Tiểu Ngược – ảo bị ngã, bị chết, nhưng Tô Liễu – thực cũng đau lắm chứ. Đúng lúc đó, kênh chat riêng hiển thị.

(Nói thầm) (Người chơi) Vô liêu sát yêu nói với bạn: Chưa xuống tới cấp 7 à? Sao vẫn ở thôn tân thủ?

(Nói thầm) Bạn nói với (Người chơi) Vô liêu sát yêu: Chuyện dài lắm, huynh cứ xem kênh Thế giới là biết, muội đang bị truy sát…

Nói xong, Tô Liễu im bặt.

Nàng với Sát yêu chẳng qua bạn bè sơ giao, chẳng qua ban đầu thấy tận mắt thấy chàng giết chết Yêu tinh áo choàng nên thấy thinh thích và add vào friends.

Sát sát thật tốt bụng! Lúc nàng bị trục xuất, cả thế giới xua đuổi, may lắm mới có người an ủi dăm ba câu thì Sát sát đã một mình đứng ra, chẳng nói chẳng rằng chạy thẳng đến thôn tân thủ để bảo vệ nàng.

Lúc Doanh Vũ đề xuất gọi bạn tới giúp, Tô Liễu đã lập tức nghĩ tới Vô liêu sát yêu nhưng lại thôi. Vì chàng cũng chỉ có 139 level, xêm xêm Doanh Vũ mà thôi.

Tô Liễu chán nản nhìn Yêu tinh áo choàng vẫn điên cuồng phóng hỏa về phía điểm phục sinh, định bụng rủ Doanh Vũ cùng nhau offline. Chợt có tin nhắn:

(Nhóm bạn) Người chơi Vô liêu sát yêumời bạnnhập hội.

Tô Liễu do dự chọn đồng ý. Vài phút sau đó, đến lượt Doanh Vũ, cũng trong tình trạng lơ ngơ.

Doanh Vũ nhắn riêng cho Tô Liễu: “Tô Tô, bạn của cậu à?”

“Ừ, bạn thân.” Tô Liễu đột nhiên thấy vui vẻ trở lại, “Lát nữa cậu gọi tớ là Tiểu Ngược nhé, để anh ấy khỏi biết tớ là ai.”

“Biết rồi.” Doanh Vũ gửi tới một cái mặt ngô nghê.

(Nhóm bạn) (Người chơi): Doanh Vũ: Chào ca ca.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Vô liêu sát yêu: Chào em.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: = =

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Cả thế giới đều biết cậu là PD, lại còn làm ra vẻ yểu điệu.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ:…..

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Ca ca khỏe không?

(Nhóm bạn) (Người chơi) Vô liêu sát yêu: Ừa, khỏe.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Hừm, chẳng biết ai ra vẻ yểu điệu.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Người ta là yểu điệu thục nữ 100%, hê hê…

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Ta đây là yểu điệu…thục nam, ồ ồ…

(Nhóm bạn) (Người chơi) Vô liêu sát yêu: Rời khỏi điểm phục sinh đi đã, lát nữa cãi nhau sau.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Rời khỏi bẳng cách nào ạ?

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Bọn em bị ém xác rồi!

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Đợi chút…

Tô Liễu nhìn kênh chat bí mật, rồi viết: “Kiêu dương tự hỏa bảo chúng ta cứ offline đi đã, chàng sẽ đưa Yêu tinh đi ăn lót dạ bi giờ. Tới lúc đó, chúng ta có thể rời khỏi điểm phục sinh.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Gớm chưa, mèo còn bày đặt thương chuột!

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết:…

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Chúng mình nhất định phải thoát ra trước lúc bọn họ đi khỏi, cho ả Yêu tinh kia tức điên thì thôi.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: OK, nhất trí lớn!

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Xin cảm ơn tinh thần hợp tác!

Sở Thịnh Hoan với tay rút một điếu thuốc, đặt lên môi, châm lửa. Anh rít một hơi dài, khoan khoái ngắm nhìn hộp thoại phía dưới màn hình với những lời chao chat. Thật đúng là bọn trẻ con! Còn mình thì mới 24 tuổi mà sao đã thấy già quá chừng!

Tựa quán tính, Thịnh Hoan rút điện thoại nhắn tin cho Tô Liễu, song…nhắn gì bây giờ. Nghĩ đi nghĩ lại, đành viết: “Liễu Liễu, mấy ngày này dự báo có mưa to, em đi đâu thì nhớ mang theo ô và áo khoác nhé!”

Và câu trả lời lại như mọi khi, “Vâng ạ, em cám ơn anh ạ.”

Đấy, lúc nào cũng thế, lễ phép và giữ khoảng cách, còn hơn cả người tận đẩu tận đâu trong game. Anh lắc đầu cười đau khổ, hai khóe môi trĩu xuống.

Còn trên màn hình, chiến binh khôi giáp đang đứng canh chừng phía sau tảng đá, tay trái giữ khiên, tay phải cầm đao, hai mắt mở to dõi về phía trước. Sở Thịnh Hoan ngắm nhìn một hồi, rồi đưa mắt liếc sang ba nhân vật phía mé bên.

Ba con người này, anh đều quen cả: Khâu Kiêu Dương là bạn quen hồi đại học, Khâu Kiều Nhan là em gái Kiêu Dương, còn Tiểu Triệt là thằng em chơi với anh từ nhỏ.
Thịnh Hoan từ từ phả khói thuốc, ánh mắt mơ màng trong làn khói vấn vương.

Kể ra, Tiểu Triệt và Kiều Nhan quen biết nhau là qua anh, ấy thế mà việc hai đứa yêu nhau thực khiến anh rất bất ngờ.

Còn nhớ sau cái ngày hành hội liên hoan một hôm, Tiểu Triệt cuống cuồng tới tìm anh, chẳng nói chẳng rằng, hai mắt ầng ậc nước. Tưởng chuyện gì khủng khiếp, anh truy hỏi một hồi mới hay cậu chàng lỡ uống say và lên giường cùng Kiều Nhan, nên giờ thấy tủi thân, xấu hổ.

Giời ạ, việc này thì anh đâu thể nói chuyện với Kiêu Dương được, vì đúng lí, người chịu thiệt là con gái chứ! Anh đành an ủi Tiểu Triệt dăm ba câu, và mua thêm cái nick Vô liêu sát yêu để khiêu chiến với Khâu Kiều Nhan, báo thù cho Tiểu Triệt.

Kết quả, hai đứa đã thành đôi, nhưng khổ nỗi…Liễu Liễu lại bị bỏ rơi.

Liễu Liễu…

Sở Thịnh Hoan vừa nhẩm tên nàng, vừa hồi tưởng lại những việc khi trước và mỉm cười một cách khó hiểu. Trời xui đất khiến thế nào mà anh lại phá hoại chuyện tình cảm của nàng kia chứ! Một cảm giác thật khó tả!

Trong kênh “Nhóm bạn”, hai đứa đã thôi léo nhéo.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Mẹ nó, bố mày lại chết rồi! Sát sát, huynh có ở đấy không?

(Nhóm bạn) (Người chơi) Vô liêu sát yêu: Có.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Ca ca, làm thế nào phá được vòng vây bây giờ?

Sở Thịnh Hoan dụi thuốc và gõ thật nhanh: “Khi nào hai đứa bị chết tiếp, nhớ dùng kim bảo để hồi sinh tại chỗ rồi dùng hồi thành phù tới thị trấn nhỏ dưới chân núi Thương Ngô, nơi đó ít người. Ta sẽ ở đây giữ chân bọn chúng.”

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Được.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Thế còn huynh?

“Không phải lo, ta có cách của mình.” Sở Thịnh Hoan nhếch mép cười nhạt.

Tiểu Ngược là một tay chơi rất khá, chỉ có điều đã đắc tội với Kiều Nhan nên không thể lưu lại nước Tề. Đợi vài ngày nữa, anh sẽ nhờ đám bạn bên nước Sở giúp đỡ cô và bạn cô.

Anh cũng ít dùng cái nick Sát sát yêu này, vì dù sao, Thịnh Thế Hoan Đằng mới là nhân vật anh đã phải đổ mồ hôi sôi nước mắt gây dựng.

“Ca ca bảo trọng.” Tô Liễu chẳng biết nói gì hơn, cúi đầu ngẫm nghĩ cách thoát thân.

Chuẩn bị xong xuôi, nàng nhắn “Ok” trong kênh Nhóm bạn cho Doanh Vũ, cả hai đồng loạt chọn hồi sinh. Và không có gì bất ngờ, nhanh chóng bị Yêu tinh áo choàng ra tay đốn ngã.

(Nói thầm) (Người chơi) Kiêu dương tự hỏanói với bạn: ??

(Nói thầm) (Người chơi) Kiêu dương tự hỏanói với bạn: Tiểu Ngược, nàng không tin ta sao? Em gái ta tính rất ngang ngược, từ nhỏ đã được nuông chiều quen rồi, vì cả họ không có con gái mà. Nàng đừng chấp nó, cứ offline trước đi, đợi ta dỗ dành, đưa nó đi chơi cái đã.

(Nói thầm) (Người chơi) Kiêu dương tự hỏanói với bạn: Tiểu Ngược, nhìn nàng chết hết lần này đến lần khác, ta cũng khổ tâm lắm. Dẫu sao, chúng ta cũng là bạn bè mà.

(Nói thầm) (Người chơi) Kiêu dương tự hỏanói với bạn: Tiểu Ngược, hãy tin ta một lần đi.

Tô Liễu mặc kệ, nhác trông có bóng đen đằng đằng sát khí lao tới, nàng nhanh chóng chọn hồi sinh tại chỗ rồi chuyển sang bên cạnh, lập tức dùng hồi thành phù.

Một luồng sáng trắng chói lòa, cảnh trên màn hình hóa thành thôn Thương Ngô xinh đẹp nằm bên hồ nước. Nhưng Tô Liễu đợi mãi vẫn không thấy Doanh Vũ.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Lão gia bị thằng ngốc Kiêu dương chặn lại mới tức chứ!

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Oa, Sát sát ca siêu thế, một chọi hai mà vẫn thoát vô tư.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Híc, giờ tớ đang phải một mình hồi sinh.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Bỗng dưng muốn chết: Cậu yên tâm đi, vì Tử hỏa không thích ém xác, mà bà cô già Yêu tinh cũng không thù cậu cho lắm, còn Tiểu Triệt thì ba phải, không bao giờ chủ động ra tay đâu.

(Nhóm bạn) (Người chơi): Doanh Vũ: Cậu hiểu bọn chúng quá nhỉ.

(Nhóm bạn) (Người chơi) Doanh Vũ: Tớ đợi…

Doanh Vũ chưa dứt lời, bên bờ hồ xanh biếc đã xuất hiện một dáng vóc cao lớn.

Dưới ánh trăng bạc, khuôn mặt chàng hiện lên thật tuấn tú và…đáng tin cậy.

Tô Liễu điều khiển thiếu nữ xòe váy nhún nhảy quanh chàng chiến binh giáp đen
“Úi chà chà, đại thần!” Nàng gọi lớn “Sát sát này, muội vừa phát hiện ra huynh có khí phách của một đại thần đấy!”

“Đại thần?” Sở Thịnh Hoan mãi mới hiểu ý. Chàng khẽ cười, chợt nảy ý trêu chọc: “Tiểu Ngược à, trong Anh hùng nhan nhản các đại thần, gọi ta là Thần phụ thì hơn.”

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s