Nói yêu em lần thứ 13 (tập 2) – Tiểu Ni Tử – Chương 12.2


2

 

Ăn tối xong, tôi pha cho Thiên Diệp và Hạ Nhạc Huyên mỗi người một cốc cà phê Blue Mountains. Pha cà phê là việc đầu tiên tôi học được sau khi đến làm ở cửa hiệu bánh ngọt Queen.

Hạ Nhạc Huyên bật ti vi lên xem, thỉnh thoảng lại trừng mắt với Thiên Diệp.

Thiên Diệp thì chỉ cười một cách lười nhác, sự dịu dàng ấm áp luôn thường trực trên khuôn mặt.

“Này, anh đi rửa bát đi!”, Hạ Nhạc Huyên đá Thiên Diệp một  cái.

“Anh tưởng rằng người nào ăn nhiều nhất thì nên đi làm việc đó chứ”, Thiên Diệp nhấp nhấp cà phê, sau đó khen, “tài nghệ pha cà phê của Ái Ni ngày càng siêu hơn đấy, ha ha.”

“Nhưng mà đã có tới tám trăm năm này em không rửa bát rồi. Anh không sợ tất cả bát đĩa ở đây sẽ vỡ hết à?”, Hạ Nhạc Huyên nhướng nhướng mày.

“Ái Ni, anh nhớ mấy món điểm tâm của em rồi, ngày mai em làm một ít ở cửa hàng rồi đem về có được không?”, Thiên Diệp không thèm để ý đến lời Hạ Nhạc Huyên nói.

“Ừm”, tôi gật đầu.

“Anh muốn ăn bánh cookie, còn cả… rất nhiều món bánh điểm tâm em làm anh đều thích ăn cả, ha ha”, khi Thiên Diệp cười, đôi mắt sáng lấp lánh như sao.

“Này, em đang nói với anh đấy!’, Hạ Nhạc Huyên lớn tiếng với Thiên Diệp.

“Ái Ni, nếu như em bận quá thì đừng cố làm nhiều nữa, với cả đừng có để cho anh chàng đó đến quá gần mình, nói thẳng với anh ta là cả đời này, không, cả kiếp sau, kiếp sau nữa anh ta cũng không có cơ hội đâu…” Tôi thừa hiểu người Thiên Diệp ám chỉ là Tư Sâm.

“Phác Thiên Diệp, em đang nói chuyện với anh đấy”, không hiểu tại sao mà bỗng dưng Hạ Nhạc Huyên bực bội đứng phắt dậy.

Không khí xung quanh đột nhiên lắng xuống, trở nên kì quặc khó kiểu gì đó.

Thấy Hạ Nhạc Huyên nhìn Thiên Diệp bằng ánh mắt rất nghiêm túc, tôi đột nhiên hiểu ra rằng người ta có thể chịu nhịn được việc người mình thích không thích mình, nhưng không thể nào chịu nổi việc người đó hoàn toàn không thèm để ý đến mình.

Trong không gian trầm lắng đó, âm thanh của ti vi bỗng nhiên bị phóng đại. Trên màn hình đang là một màn trình diễn thời trang, tâm điểm của màn trình diễn đó là một bộ lễ phục được đính đầy những viên ngọc trai lớn, còn người mặc bộ lễ phục đó chính là…

“Chân Ni?”, Hạ Nhạc Huyên liếc nhìn bằng phần còn lại của khóe mắt, bỗng dưng ngẩn người, ngạc nhiên đến mức quên cả việc mình vừa mới nổi giận, “Đây là màn trình diễn bộ sưu tập thời trang mùa xuân của Dior mà! Bây giờ con bé đẹp thật đấy, Ái Ni, Chân Ni trở nên nổi tiếng từ bao giờ vậy?”

Buổi trình diễn thời trang kết thúc rất thành công, phóng viên lục tục kéo đến vây quanh nhà thiết kế và Chân Ni.

Chân Ni nở nụ cười rạng rỡ như đóa hoa tường vi, thuần khiết và ngọt lịm.

Mái tóc dài thẳng tắp phản chiếu ánh sáng đèn tạo thành một vòng hào quang mềm mại, lấp loáng hệt như một thiên thần.

Phóng viên theo nhau nâng máy ảnh lên, giành chỗ của nhau để đưa micro đến trước mặt Chân Ni. Tuy vậy, con bé không nhận của một người nào, chỉ cười mỉm một cách hơi tình nghịch. Đối mặt với những ánh đèn Flash lóe chớp liên hồi, Chân Ni không hề bị gò bó một chút nào, tư thế đứng trước ống kính cũng rất hoàn hỏa, như thể nó sinh ra đã là một ngôi sao sáng chói vậy.

Một phóng viên sùng sục chen vào sát chỗ Chân Ni đứng, sau đó đưa micro lên hỏi: “Chào cô, Chân Ni cả tôi và các fan hâm mộ của cô đều rất muốn biết một việc. Nghe nói cô đã gia nhập làng giải trí được 4, 5 năm nay, 3 năm trước nổi tiếng khắp châu Á nhờ bộ phim thần tượng [1] “Bạch mã hoàng tử của trường Trung học Sâm Vĩnh”, tiếp đó một năm trước cô lại chính thức trở thành cổ đông lớn thứ 2 của côn công ty Thiên Ảnh. Ha ha, có thể nói rằng từ dung mạo, trí tuệ đến tiền bạc đều đã đầy đủ, hiện giờ cô đã từng yêu ai chưa?”

(1. Loại phim truyền hình dưới 30 tập dành cho tuổi teen, chỉ yếu để giải trí.)

“Các bạn thử đoán xem! Ha ha, thực ra tôi cũng thích một người, đến giờ tôi vẫn đang đợi anh ấy quay trở về. Chắc hẳn mọi người rất muốn biết anh ấy là ai, tuy nhiên… có khi nên để lại cho các bạn một chút ẩn số”, Chân Ni nháy mắt với dáng vẻ nghịch ngợm.

“Oa, vậy à? Trong bộ phim “Bạch mã hoàng tử của trường Trung học Sâm Vĩnh”, cô đã hóa thân vào một câu chuyện tình yêu hết sức tài tình, gây xúc động lòng người. Liệu có phải thời trung học cô đã từng trải qua một mối tình, còn người mà cô nói vẫn đang chờ đợi ấy có phải là nhân vật nam chính của mối tình thời trung học ấy không?”, tay phóng viên tiếp tục phỏng đoán liều.

Xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi câu trả lời.

Nụ cười của Chân Ni khi ấy hơi nhuốm màu ảm đạm. Còn tôi thì vì chờ đợi câu trả lời của con bé mà bỗng nhiên rơi vào trạng thái lo âu khủng khiếp.

Người mà con bé nói là đang “chờ đợi”, người mà Chân Ni “thích” có phải là…

“…Bí mật!”, Chân Ni dựgn đứng ngón tay trỏ lên trước đôi môi đẹp như cánh hoa, thấp giọng nói.

Cách trả lời như vậy khiến cánh phóng viên bàn tán xôn xao, còn trái tim tôi thì vẫn treo lơ lửng trên không, không tìm được nơi đáp xuống.

“A, trung học à? Chẳng phải Ái Ni học cùng trường trung học với Chân Ni sao? Đúng rồi, liệu có phải là…”, Hạ Nhạc Huyên hình như đã nhớ ra điều gì đó, thế nhưng đột nhiên bị ánh mắt nghiêm khắc của Thiên Diệp chặn đứng lại, không nói tiếp được nữa.

Nụ cười ấm áp của Thiên Diệp vẫn còn vướng vất nơi khóe miệng, nhưng trong đôi mắt thì chứa đựng một sự lạnh lẽo khiến người ta ngạt thở.

Dù rằng anh đã ngăn chặn Hạ Nhạc Huyên, nhưng tôi vẫn nhớ đến người đó.

Đôi mắt xanh sâu thẳm phảng phất màu trời, đôi lông mày cao quý hương lên lạnh lùng và xa cách.

Khuôn mặt đẹp trai băng giá, giống hệt một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ trong bàn tay của thiên thần.

Phù phù phù…

Nỗi đau đã được tôi tìm mọi cách quên đi bỗng nhiên ùa về, làn theo khắp xương cốt toàn thân theo dươngd dây thần kinh ký ức. Màn hình ký ức quay ngược lại với tốc độ vô cùng mãnh liệt, khiến đầu tôi bắt đầu váng vất.

Trên ti vi, Chân Ni được mấy người vệ sĩ bảo vệ chuẩn bị rời đi, bất ngờ…

“Cô Chân Ni, gần đây có tin đồn Công ty giải trí Thiên Ảnh đang đứng trước nguy cơ phá sản vì những lý do nào đó, xin hỏi tin đồn này có thật hay không? Nguyên nhân được nói đến đó có phải là việc Thiên Ảnh đang đứng trước những nguy cơ lớn về tài chính không?”

Tay phóng viên vừa nói hết câu, thần thái của Chân Ni đã trở nên căng thẳng.

“Xin lỗi, tôi không thể trả lời câu hỏi của bạn được. Ở đây tôi chỉ có thể nói với các fan hâm mộ giọng hát và diễn xuất của tôi rằng tôi mãi mãi yêu các bạn.”

Chân Ni quay sang ra hiệu với vệ sĩ, bọn họ lập tức gạt các phóng viên ra để tạo ra một khoảng trống làm lối đi. Ngay lập tức màn hình ti vi cũng chuyển sang một đoạn phim quảng cáo.

Tôi uống một ngụm lớn cà phê Blue Mountains, những tâm tư rối loạn trong đầu dần dần bình yên trở lại.

“5 năm trước Chân Ni từng mất tích một thời gian. Sau nàu gia đình mình mới biết con bé đi tham gia một cuộc thi âm nhạc lớn và giành được ngôi á quân. Cho đến tận trước khi văn phòng của bố bị nổ và bố qua đời, Chân Ni mới quay về. Sau lần đó, nó gia nhập làng giải trí, cố gắng mấy năm đã trở thành một cổ đông của công ty giải trí Thiên Ảnh. Ở đây vẫn có một phòng giành cho Chân Ni, nhưng chẳng mấy khi nó về đây ở”, tôi giải thích sơ qua với Hạ Nhạc Huyên.

“À…”, Hạ Nhạc Huyên đáp lại với vẻ bình thản, dường như không mấy tập trung vào chuyện đó. Cô ấy thận trọng liếc nhìn Thên Diệp khi ấy đang ngồi yên lặng, bản thân cũng không hiểu vì sao hơi cáu giận, thê nên đứng phắt dậy làu bàu: “Được rồi, được rồi, tôi đi rửa bát.”

Lát sau, trong nhà bếp đã vang lên tiếng nước chảy róc rách.

Thế giới khi ấy đối với tôi mà nói, chỉ có hai màu đen và trắng. Cảm giác hoàn toàn không có chỗ dựa, khiến cho tôi càng cảm thấy cơ thể mình lạnh giá hơn.

Nhưng bất kể thế nào, tôi vẫn ương ngạnh hất cằm lên.

“Ái Ni…”

Nghe tiếng Thiên Diệp gọi khẽ, tôi hơi quay đầu lại.

Khi hình ảnh của anh lọt vào tầm mắt tôi, cái thế giới chỉ có hai màu đen trắng ấy bống biến thành một thế giới đầy màu sắc, tất cả sự bất an đều như nước thủy triều cuốn trôi đi nhờ nụ cười ấm áp của anh.

Không để lại dấu vết gì.

“Thiên Diệp, anh đã từng nghe đến cụm từ “thiên sát cô tinh” trong truyện kiếm hiệp võ lâm chưa? Nghe nói đó là là một dạng tướng mệnh của con người, những ai có cung tướng mệnh như thế thì tất cả những người mà anh ta hoặc cô ta yêu thương đều lần lượt chết đi, thế nên để tránh cho bi kịch xảy ra, anh ra hoặc cô ta sẽ không yêu bất cứ ai, dù điều đó có nghĩa là sẽ phải cô đơn đến cuối cuộc đời.”

Liệu tôi có phải là người mang tướng mệnh “thiên sát cô tình” không?

Trong ký ức của tôi có người mẹ với nụ cười tươi đẹp nhất thế gian, có cả người cha luôn nỗ lực hoàn thành mơ ước của riêng mình, hai người tôi yêu thương nhất này đều đã ra đi, đến một nơi cách xa tôi trên thế giới này.

Thiên Diệp ngồi xuống cạnh tôi, quàng tay ôm lấy vai định an ủi tôi.

Xoảng!!!

Tiếng đĩa vỡ giòn tan vang lên phía sau lưng.

Tôi giật mình quay đầu lại, liền thấy Hạ Nhạc Huyên đang nhìn xuống chân mình với vẻ lúng túng không biết phải làm sao.

“Trời ạ, em định đánh vỡ hết tất cả bát đĩa thật đấy à?”, Thiên Diệp than trời bằng chất giọng như không thể nòa tin nổi.

Hạ Nhạc Huyên vội vàng ngồi xuống, thu dọn những mảnh đĩa vỡ. Đột nhiên cô ấy co tay lại, máu túa ra trên đầu ngón tay như đóa hoa nở giữa mùa xuân. Dầu vậy, Hạ Nhạc Huyên cũng không ra ngoài để băng bó vết thương mà vẫn ngồi nguyên đó tiếp tục dọn các mảnh vỡ.

“Không cần nhặt nữa đâu, Hạ Nhạc Huyên!”, tôi cất giọng lạnh lùng, nói với Thiên Diệp: “Anh mau lấy hộp thuốc ra đây, băng bó vết thương giúp cô ấy đi.”

Thiên Diệp vội vàng kéo Hạ Nhạc Huyên đến ngồi bên cạnh.

Hạ Nhạc Huyên ngẩng đầu lên cười cười: “Mới rồi em chỉ định hỏi xem là những chiếc đĩa đó có phải đưa vào máy khử độc không thôi.”

Nụ cười của cô ấy trong sáng đáng yêu hệt như một chú cá nhiệt đới ở vùng biển Maldives, nhưng lại khiến người ta không cảm thấy được một chút niềm vui nào.

Giống hệt không gian được ẩn giấu trong một bức tranh thủy mặc, đẹp đẽ nhưng cô tịch.

Hóa ra để quên đi một người thật dễ dàng, bạn có thể dần dần quên đi ánh mắt, giọng nói, tên tuổi, tất cả, tất cả của anh ta (cô ta).

Nhưng để quên đi một mối tình thật quá khó khăn.

Cho dù là Hạ Nhạc Huyên đã đi khắp nơi trên thế giới, nhưng nước mắt của cô ấy, nụ cười của cô ấy vẫn luôn lưu luyến ở nơi đây.

Hoa nở hoa tàn, cho đến khi đất trời cùng kiệt, cô ấy vẫn sẽ đi theo mách bảo của con tim để quay về  đây.

Trên đống mảnh vỡ của chiếc đĩa vẫn còn sót lại một giọt nước, nhưng thành phần muối của giọt nước ấy có vẻ nhiều hơn những giọt nước khác, khi nếm vào có vị mặn.

Bởi vì…

Đó là nước mắt của một người đang rất đau lòng…

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s