Nói yêu em lần thứ 13 (tập 2) – Tiểu Ni Tử – Chương 13.3


3

Trong tiếng đàn hạc chậm rãi du dương, bánh xe định mệnh bắt đầu chuyển dịch, những bông hoa mạn châu sa nở đến lúc điêu tàn….

Sự kiên trì của em
có đáng để kiên trì không?
Những gì em tin tưởng,
liệu có trở thành sự thực?
Nếu như em dám theo đuổi,
em có dám chiếm hữu nó mãi mãi không?
Cho đến khi tất cả đã rõ ràng,
em không còn muốn thứ gì hơn.
Hoặc có lẽ, có lẽ
em vĩnh viễn cũng không muốn gặp lại anh.
Hoặc có lẽ, có lẽ em quá ngây thơ chăng?
Kết cục của đêm trước ngày hôm qua thuộc về em.
Em đã quyết định,
đó là quyết định của em.
Con đường ngày hôm sau của ngày mai thuộc về em
Em tin tưởng vào niềm tin của mình
Những sự tổn thương hai chúng ta đã trải qua
Mỗi người hãy tự quên đi

Những đóa hoa đỏ tươi yêu kiều nở rộ trong từng câu hát chứa đầy sự buồn thương da diết, vô vàn những hình ảnh quay ngược của quá khứ chợt đầy ắp hiện về, trào lên dữ dội như sóng thủy triều nhấn chìm cả thế giới này, sau đó hóa thành một màu ngắt xanh u uẩn.

Vô vàn cánh bướm chập choạng bay qua biển cả mênh mông, không dừng lại cho đến khi lụi tàn nốt chút sức lực cuối cùng, theo nhau rơi xuống trong tĩnh tại vô thanh giống hệt một cầu vồng đẹp tươi không gì sánh được hiện lên giữa bầu trời âm u xám tro.

Vẻ đẹp khiến cho người ta phải kinh ngạc thốt lên.

Đẹp tới mức đau thương…

“Quả thực vẫn giống hệt như 5 năm trước nhỉ.”

Khuôn mặt người ngồi phía sau lưng Chân Ni hiện lên một nụ cười mơ hồ như có như không.

Anh ta cười như chẳng để ý đến điều gì, song đôi mắt màu xanh nhạt lại lạnh lẽo giống hệt đá cryolite [1], khiến cho nhiệt độ của không khí xung quanh giảm xuống dưới 0 độ C.

(1. Tên một loại khoáng chất đặc biệt, được tìm thấy năm 1799 ở đảo Greenland)
Khuôn mặt đẹp đẽ và cao quý tột vời.

Đôi mắt lấp lánh như có thần thái của mặt trời, nhưng khí chất lại lạnh lùng cách xa hệt như băng tuyết.

Chỉ một cái chớp mắt cũng có thể khiến cho người ta tự ti đến mức phải tự vùi mình vào cát bụi.

Khuôn mặt ấy tôi đã phải dùng thời gian 5 năm dài đằng đẵng để quên đi, thế nhưng giờ đây anh ta lại xuất hiện trước mặt tôi, khiến cho ký ức bị ép phải phôi phai đó trong thoáng chốc vụt trở về hết sức rõ rệt trong tâm trí, sau đó không những không trôi qua nhẹ nhàng mà còn thiêu đốt mạnh mẽ hơn.

Thôi Hy Triệt!

Người đang đứng trước mặt tôi là Thôi Hy Triệt.

Ánh mắt tôi chuyển từ thái độ cực phẫn nộ sang băng giá, một nỗi hận bắt đầu dâng trào lên từ góc nào đó của trái tim, không sao ngăn cản nổi.

Tất cả ánh sáng xung quanh nhanh chóng trở nên mờ ảo, thời gian dường như quay về khoảnh khắc anh ta lao sầm vào phòng làm việc của bố tôi 5 năm về trước.

“Nếu như em dám, anh sẽ giết chết em.”

“Giết chết em…”

“Giết chết em…”


Một hiện thực nực cười biết bao nhiêu, giờ đây sau 5 năm anh ta lại xuất hiện trước mặt tôi, khiến tôi muốn nói ra một câu giống thế.

“Chị xông vào đây làm gì, mau ra ngoài”, Chân Ni chỉ tay ra phía cảnh cửa, lớn tiếng đuổi tôi.

“Chân Ni, cho dù em gặp phải khó khăn đến mức nào cũng đừng có nhờ vả anh ta! Sau này đừng có gặp lại anh ta nữa!”, tôi nói với vẻ vô cùng đáng sợ, trong thâm tâm có một giọng nói không ngừng kêu lên.

Không được tiến gần hơn đến người này…

Không được…

Không được!

Thôi Hy Triệt nhếch môi lên cười với vẻ giễu cợt, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào má Chân Ni. Chân Ni ngạc nhiên, quay lại nhìn anh ta say đắm, trên đôi má mượt mịn như sữa thoáng hiện lên màu đỏ hồng tựa cánh hoa anh đào.

Mắt Thôi Hy Triệt nhìn tôi sắc lẹm, nhưng lại dùng giọng nói trầm trầm đầy gợi cảm nói với Chân Ni:

“Thật không? Em không muốn gặp anh có phải không?”

Chết tiệt! Chắc chắn là anh ta đang cố tình làm vậy.

Một ngọn lửa bừng bừng thiêu đốt trong đầu tôi, sắp sửa hủy diệt nốt chút lý trí còn lại của tôi đến nơi.

“Không đâu, Hội trưởng, chị ta làm gì có quyền quản lý em.”

“Đừng gọi anh là Hội trưởng, gọi anh là Edward”, Thôi Hy Triệt nhướng mày lên, một luồng sáng lạnh lẽo và vô tình lóe lên trong mắt.

Sao anh ta bỗng dưng lại xuất hiện ở đây? Không, tôi nên hỏi vì sao anh ta bỗng dưng xuất hiện ở Mễ Á?

Chẳng phải 5 năm trước anh ta đã biến mất ư?

“Mau lên, ngôi sao Chân Ni đấy, cô ấy ở trong này! Còn có một người khác nữa, lẽ nào là…”, đúng lúc tôi định kéo Chân Ni đi chỗ khác thì có người kêu lên kinh ngạc ở bên ngoài.

Ngay sau đó là những tiếng bước chân dồn dập và hoãn loạn.

“Gay rồi, là phóng viên.”

Chân Ni kêu lên kinh ngạc, lập tức lao ra định đóng cửa lại, nhưng cánh phóng viên đã xông ngược vào bên trong, những ánh đèn flash nháy liên hồi khiến Thôi Hy Triệt chau mày khó chịu, ánh mắt lộ rõ vẻ giá băng khiến đám phóng viên nhất thời không dám đến gần.

Ba vệ sĩ lập tức xuất hiện từ phía bên ngoài, lao vào đứng bên cạnh Thôi Hy Triệt, ngăn cản không cho đám phóng viên đó tiến xa hơn.

Nhưng Chân Ni thì đã rơi vào vòng vây của những người đó, muốn chạy cũng không được nữa.

“Chân Ni tiểu thư, xin hỏi vị ngồi bên cạnh cô có phải là người định mua lại Thiên Ảnh như tin đồn không? Hai người mới rồi đã “mật đàm” với nhau đến 2 giờ đồng hồ, liệu đã phát sinh tình cảm nào chưa?”

“Chân Ni, xin hỏi cô có dự định gì, tự tay kết thúc Thiên Ảnh, sau đó tìm kiếm một chân trời khác?”

“Xin hãy cho biết người nắm giữ cổ phần lớn nhất của công ty Thiên Ảnh…”

“Ở đây ở đây, cuộc họp kín vừa rồi có kết quả như thế nào…”

Những câu hỏi dồn dập liên tiếp dường như đã khiến Chân Ni sỡ muốn chết, con bé lấy cả hai tay che mặt, sắc mặt rõ ràng trở nên vô cùng nhợt nhạt dưới ánh đèn chớp liên hồi. Tôi muốn xông qua dòng vây dày đặc của đám phóng viên đến gần con bé, nhưng mấy lần cố gắng đều không thể nào tiến đến được gần hơn

Trong đám đông hỗn loạn ấy, tôi vẫn cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng như thiêu đốt luôn chiếu thẳng vào mình.

Căng thẳng tới mức khiến người ta không thể nào hiểu nổi.

Tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh không quay mặt lại nhìn, đồng thời nhắc nhở trong thâm tâm mình rằng không thể có một chút liên quan nào nữa đến con người ấy.

Bộp! Bộp! Bộp!

Mấy tiếng vỗ tay vang lên, không lớn cũng không nhỏ, vừa vặn khiến cho tất cả mọi âm thanh huyên náo trong gian phòng đó bị nén xuống.

Mọi ánh đèn flash đều chuyển hướng quay sang chiếu lên khuôn mặt phẳng lặng của Thôi Hy Triệt. Khí chất của anh ta trấn áp được tất cả mọi người, giống hệt như một vị vương tử đang nhìn những kẻ bầy tôi phủ phục xung quanh mình.

Cuối cùng, trợ lý của Chân Ni cũng chen được vào phía trước, đưa Chân Ni ra khỏi vòng vây.

“không sai, tôi sắp mua lại công ty giải trí Thiên Ảnh, sau này sẽ dùng để…”, Thôi Hy Triệt dừng lại một chút, cả mọi người đều nín thở nhìn anh ta, ngay cả Chân Ni khi đang chuẩn bị ra khỏi phòng cũng dừng bước lại.

Tôi lạnh lùng đi ra phía cửa định bỏ ra ngoài. Khi ấy, Thôi Hy Triệt lại tiếp tục mở miệng, trong giọng nói dường như mang một chút tức giận: “Dùng vào lĩnh vực kinh doanh khác.”

“A!”

“Thiên Ảnh đối mặt với nguy cơ giải thể!”

“Ôi trời!”

Đám phóng viên theo nhau thốt lên những câu cảm thán với ngữ khí tỏ vẻ không thể nào tin nổi. Dù gì thì Thiên Ảnh cũng là công ty giải trí lớn nhất trong nước, không ngờ được bây giờ nói giải thể là giải thể. Mấy tay phóng viên lập tức quay đầu lại tìm bóng dáng của Chân Ni.

“Là người mệnh dnah “Công chúa Thiên Ảnh”, sẽ đối mặt với việc này thế nào?”

“Cô Chân Ni, xin hãy trẻ lời câu hỏi của chúng tôi.”

“Cô Chân Ni, Thiên Ảnh hiện giờ đang đối mặt với nguy cơ giải tán, cô có định bán cổ phần của mình cho công ty giải trí Cự Tinh vốn vẫn đang mời cô gia nhập liên minh hay không?”

Là anh ta cố ý nói vậy!

Tuyệt đối là như vậy!

Tôi tức giận nhìn Thôi Hy Triệt, anh ta xòe tay ra tỏ vẻ ta đây hoàn toàn vô tội. Nhưng mà đừng có để bị lừa, rõ ràng anh ta vừa mới cố ý nói ra câu đó, khiến cho Chân Ni rơi vào cảnh nguy nan, vậy mà bản thân mình lại “đứng tựa lưng vào tường xem vở kịch hay.”

Chân Ni bị cả nhóm phóng viên lao vào chất vấn, đôi mắt trong veo bắt đầu thấp thoáng những giọt nước long lanh.

Tuyệt đối không được chấp nhận thua cuộc! Tuyệt đối không thể nhận thua đối với anh ta.

Tôi đi đến bên ngoài vòng vây của đám phóng viên, giơ thẳng tay ra cướp lấy chiếc máy ảnh của một phóng viên trong số đó.

“Tất cả nhậm miệng lại cho tôi!”

Ngoài tay phóng viên bị tôi giật mất chiếc máy ảnh ra, những kẻ khác vẫn có vẻ như không nhận thấy điều gì.

“Cô là ai hả, tại sao lại cướp máy ảnh của tôi…”, anh ta tức giận hỏi, nhưng chưa nói hết câu…

Ping, xoạch!

Chiếc máy ảnh bị tôi giận dữ ném mạnh xuống đất, tiếng vỡ tan của nó khiến tất cả phóng viên đang đứng đó sững người.

“Á, máy ảnh của tôi, tôi biết báo cáo lại thế nào với tổng biên tập bây giờ!”, phóng viên đó kêu lên xót xa rồi ngồi thụp xuống.

Trong khoảnh khắc tất cả trở nên tạm thời yên tĩnh do đám phóng viên còn đang nghi hoặc chưa biết có chuyện gì xảy ra, tôi tiếp tục giẫm thêm một cái nữa vào chiếc máy ảnh.

Xung quanh bỗng chốc trở nên yên ắng đến khác thường.

“Tất cả nhậm miệng lại cho tôi!”, giọng nói đầy phẫn nộ hệt như mệnh lệnh của một bà hoàng của tôi lại vang lên lần nữa.

Không chỉ đám phóng viên, ngay cả ánh mắt của Thôi Hy Triệt cũng tụ lại trên người tôi.

Tôi nhếch môi lên với vẻ nắm rõ hết tất cả, nở nụ cười lạnh lẽo:

“Thiên Ảnh tuyệt đối sẽ không giải thể!”

Nhìn quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt tôi dừng lại ở Thôi Hy Triệt, cằm hơi hất lên giống hệt như đang khiêu chiến.

Trong đôi mắt xanh thẳm của Thôi Hy Triệt như đang cuộn trào giông bão, sự phức tạp thật khó mà đoán định. Anh ta liền giơ tay lên, mấy người vệ sĩ lập tức vây quanh bảo vệ anh ta rời khỏi căn phòng. Chỉ là một cái bóng đầy hoa lệ, vẫn khiến cho tất cả mọi người chấn động đến mức không thể mở miệng ra.

“Anh ấy là Edward, Edward!”, một tay phóng viên chợt bừng tỉnh kêu lên cái tên đó.

“Ôi trời, Edward, hoảng tử trẻ tuổi Edward mới nổi của nước Pháp, người đứng đầu danh sách xếp hạng những người trẻ tuổi giàu nhất hành tinh!”

“Từ trước đến nay anh ta chưa từng xuất hiện trước công chúng, một người quý phái nhưng thần bí, trên mạng internet cũng chỉ kiếm được mỗi một bức ảnh chụp phía sau, không ngờ người mua lại công ty Thiên Ảnh lại chính là Edward?”

….

Những lời bán tán xôn xao đầy kinh ngạc bắt đầu dội lên, tất cả các phóng viên như vừa tỉnh cơn mơ vội vàng đổ dồn ra bên ngoài cửa phòng, đuổi theo cái bóng của Thôi Hy Triệt. Thông tin về sự xuất hiện của anh ta còn mang tính đột phá hơn cả thông tin về việc công ty giải trí Thiên Ảnh sắp sửa đóng cửa, thừa đủ để trở thành tin chính trên trang đầu mọi tờ báo lớn nhỏ ra ngày mai.

Phù…

Tôi thở phào một hơi, cuối cùng đám phóng viên đó đã đi hết. Nhưng Chân NI vẫn còn nguyên bộ dạng hồn xiêu phách lạc, đôi mắt trống rỗng nhìn chắm chằm vào tôi.

“Anh ấy có thích em đúng không? Nếu không thì vì sao lại giải vây cho em như thế? Nhưng nếu có thích em thì vì sao lại tuyên bố sẽ giải thể công ty Thiên Ảnh? Thôi Hy Triệt, rốt cuộc anh đang nghĩ gì kia chứ? Vì sao khi gặp lại anh ấy, trái tim em có cảm giác như lại tiếp tục rơi vào vực sâu kia chứ?”, Chân Ni cứ vậy tự nói một mình, trong đôi mắt thảng hoặc lóa lên ánh sáng, thoắt cái lại tràn đầy nỗi buồn thương u ám.

Tôi lấy những ngón tay vuốt nhẹ lên má Chân Ni bằng tất cả sự dịu dàng: “Đừng yêu anh ta, Chân Ni. Anh ta không đáng để em yêu đâu.”

“Không, từ trước tới nay chưa từng có ai đem đến cho em cảm giác không thể nào nắm bắt được như anh ấy. Anh ấy giống như cơn gió bay khắp nơi vô định, lạnh lẽo vô tình như băng giá, nhưng cũng có thể thiêu cháy mọi thứ giống như ngọn lửa. Còn em chỉ là một con thiêu thân, cơ bản không thể nào cưỡng lại nổi. Chị chẳng hiểu gì cả, cơ bản chẳng hiểu gì cả!”, Chân Ni gạt tay tôi ra, nói trong trạng thái kích động.

“Chị chỉ không muốn sau này em sẽ phải hối hận.”

“Em sẽ không bao giờ hối hận!”

Chân Ni nhìn tôi bằng ánh mắt đầy kiên định, sau đó dẫn theo người trợ lý đi khỏi.

Một cảm giác bất lực bỗng nhiên siết chặt lấy toàn thân tôi, số phận thật đáng buồn cười, xoay chuyển mấy hồi rồi lại quay về chỗ ban đầu, cuối cùng lại rơi vào sự hỗn loạn không thể nào tránh được.

One thought on “Nói yêu em lần thứ 13 (tập 2) – Tiểu Ni Tử – Chương 13.3

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s