Nói yêu em lần thứ 13 (tập 2) – Tiểu Ni Tử – Chương 14.4


4

“Em yêu ơi…”

Lúc ra về, chợt nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, tôi mới nhớ ra Cam Trạch Trần vẫn còn ở đó.

Ở thang máy có một người đeo kính râm chặn tôi lại, cúi người chào tôi, sau đó ra hiệu mời tôi sang một buồng thang máy khác.

“Mới rồi trông em có sức hấp dẫn thật đấy, giẫm một phát đã nát bét chiếc máy ảnh của gã phóng viên phiền phức đó…”, Trạch Trần còn chưa nói hết câu đã bị những người đeo kính đen khác chặn lại phía sau lưng tôi.

“Làm gì thế?”, Cam Trạch Trần tỏ vẻ không hiểu, hỏi lại.

Người đeo kính đen đó lẳng lặng đến gần thì thầm vào tai anh ta mấy câu, ngay lập tức Trạch Trần nhìn tôi với vẻ khó xử: “Em yêu à, anh không thể đưa em về nhà được rồi. Ở trên đó có ghi số điện thoại của anh, nhớ liên hệ với anh đấy nhé.”

Tôi đưa tay nhận lấy tấm danh thiếp Trạch Trần chìa ra, sau đó lúng túng không hiểu có chuyện gì, đi vào trong thang máy. Bên trong buồng thang máy đã có một người đứng đó, mà chính là người tôi vừa gặp lại sau 5 năm trời – Thôi Hy Triệt.

Anh ta đứng lặng yên trong thang máy, lật giở quyển tạp chí trong tay, ánh sáng đèn yếu ớt của buồng thang máy chiếu trên mái tóc anh ta, vẫn là vẻ đẹp hoàn hảo tới mức khiến người ta không sao thở nổi đó.

Khuôn mặt với những đường nét cân đối rõ ràng, cơ thể cao lớn và tuyệt mỹ.

Khí chất còn lạnh lùng hơn 5 năm về trước.

Tôi bước vào bên trong, người vệ sĩ chủ động đứng lại bên ngoài cửa.

Anh ta không hề ngước mắt lên, vẫn tiếp tục lật giở từng trang tạp chí. Không khí xung quanh vô cùng nặng nề, tỏa ra một mùi hương của sự gò bó, bất an. Khi ấy, Thôi Hy Triệt giống hệt một kẻ đi săn đang thủ thế, đợi chờ con mồi đã nhắm đến từ rất lâu tự chui vào bẫy.

Cánh cửa buồng thang máy từ từ đóng lại sau lưng tôi, tôi bình thản nhìn Thôi Hy Triệt, dường như đang tiến hành một cuộc so đấu không âm thanh

Cuối cùng anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi bằng đôi mắt xanh sâu thẳm. Ánh mắt đầy phức tạp khó hiểu đó dường như xuyên qua thời gian 5 năm để chạm vào cơ thể tôi.

Thời gian và không gian bỗng như quay ngược lại, tất cả trở về nguyên vẹn 5 năm trước…

**

“Nếu như em dám, anh sẽ giết chết em.”

Giọng nói lạnh lẽo đầy phẫn nộ ấy khiến cho không khí xung quanh đông kết lại thành từng lớp băng mỏng.

Mộ Chí Kiệt sững người, đôi mắt màu hổ phách nhìn chàng trai vừa xô cửa xông vào với vẻ ngạc nhiên. Thực ra ông cũng không thực sự muốn thôi miên xóa đi ký ức cho Ái Ni, bởi rốt cuộc thì biện pháp tốt nhất để chữa lành vết thương hoàn toàn không phải là quên nó đi.

“Bố, bố hãy ra ngoài một lát”, Ái Ni đứng dậy, nở nụ cười trấn an ông.

Đúng vào thời khắc cánh cửa phòng khép lại, một nét cười cuối cùng cũng biến mất hẳn trong đôi mắt của Ái Ni.

“Giết chết tôi? Bây giờ tôi mới nhận ra rằng anh cực kỳ ấu trĩ”

Thôi Hy Triệt thở dồn khiến ngực phập phồng gấp gáp, đồng tử trong con ngươi thu hẹp lại. Anh từng bước áp sát Ái Ni: “Cái gì? Ấu trĩ? Cô cho rằng tôi đang nói đùa có phải không?”

“Lẽ nào không phải thế à? Tôi cơ bản vốn không muốn nhớ đến anh nữa, anh ngăn chặn được một lần này, không thể ngăn chặn được lần sau…”, Ái Ni cố gắng gạt nỗi lo sợ ra khỏi tâm can.

Sắc mặt Thôi Hy Triệt lúc ấy cực kỳ căng thẳng, trong đôi mắt màu xanh sẫm dường như lộ ra một sắc thái kinh khủng của kẻ muốn giết chết đối phương.

Khuôn mặt toàn bích ấy đẹp tới mức đầy tà khí.

Nghe thấy câu Ái Ni nói, anh không kiềm chế nổi, đưa hai bàn tay run rẩy vì tức giận lên ôm khít lấy cổ cô.

“Cô cho rằng tôi đang nói đùa chắc? Ha ha…”

Anh bật cười, cười đến mức điên cuồng, không để ý đến bất cứ thứ gì.

“Anh muốn làm gì?”, cho tới tận lúc ấy, Ái Ni mới nhận ra anh hoàn toàn nghiêm túc.

“Tôi chỉ muốn chứng minh cho cô thấy tôi hoàn toàn không có sỡ trường pha trò cười”, Thôi Hy Triệt nhướng mày lên, những ngón tay dần dần siết chặt cổ Ái Ni.

Anh cảm nhận thấy rất rõ tiếng đập dữ dội của động mạch ở cổ cô.

Từng chút, từng chút.

Từng chút, từng chút.

Trong mắt cô rõ ràng đã lộ ra vẻ hoảng sợ, nhưng vẫn ương ngạnh không chịu cúi đầu, trái lại trên khóe môi còn chầm chậm nở một nụ cười hết sức bất thường. Đôi khuyên tai hình chim phượng hoàng lấp lánh sáng chói mắt.

Cô ấy đang cười cái gì? Cười cái gì?

Dần dần Ái Ni bắt đầu hít thở khó khăn hơn, khuôn mặt trở nên trắng bệch ra như tuyết.

Hóa ra ngạt thở chính là cảm giác này, nhưng mà không hiểu vì sao cô không cảm thấy đau, chỉ thấy vô cùng khó chịu.

Ái Ni dần dần nở nụ cười. Nếu như đây là điều anh mong muốn, vậy thì cứ để cô chết đi như thế này.

Một giọt nước mắt bất giác tứa ra nơi khóe mắt, thật quá nực cười, cô vốn không hề muốn khóc, nhưng vì sao nước mắt vẫn cứ chảy ra.

Não dần dần trở nên thiếu dưỡng khí, bắt đầu trở thành một khoảng trống không.

Cô ra đi như thế này liệu có phải là sẽ kết thúc được tất cả?

Thôi Hy Triệt nhìn chết lặng vào nụ cười của Ái Ni, trái tim như bị bánh xe chèn qua nát vụn, tuyệt vọng…

Sự tuyệt vọng đầy bi thương…

Tuyệt vọng tới mức có thể ngay lập tức chết đi.

Cô ấy, dù là phải chết cũng vẫn muốn quên anh đi ư? Thà rằng chết đi còn hơn chấp nhận thích anh ư? Vậy thì việc cô ấy nói không hề thích anh là sự thật hay sao? Vậy thì, từ đầu tới cuối đều là do anh giống hệt một dây leo ngu dại cứ quấn lấy cô, cơ bản không khác gì một kẻ ngu dốt nhất trên đời.

Lực không ngừng được dồn vào hai bàn tay, chiếc cổ mảnh mai đó trong tay anh sao mà yếu ớt đến thế, dường như chỉ cần dùng thêm sức một chút nữa thôi.

Rắc rắc!

Cổ cô sẽ phát ra âm thanh nghe giòn tan như vậy.

Trong con tim u ám chợt trào lên một sự tàn nhẫn đầy khát máu, anh nhìn sinh mệnh của cô trong tay mình mỗi lúc một yếu hơn, mỗi lúc một nhẹ hơn, giống như linh hồn sắp sửa rời khỏi cơ thể đến nơi và bay lên một góc nào đó của tầng trời.

Đột nhiên một giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt cô.

Giọt nước mắt trong suốt như pha lê, tỏa ra vị mặn đầy đau đớn

Chầm chậm từ từ men theo má cô lăn xuống, rồi rơi trên mu bàn tay anh.

Tách!

Có thể nghe rõ tiếng giọt nước rơi trên tay.

Giọt nước mắt lạnh giá nhưng như thiêu đốt, giống hệt một đám lửa bắt đầu bùng cháy trên làn da ẩm ướt của anh.

Trước mắt Thôi Hy Triệt, khuôn mặt cô trắng toát đến rợn người, một cảm giác yêu thương bất chợt dâng lên dữ dội, khiến bàn tay Thôi Hy Triệt trong phút chốc mất đi hoàn toàn sức lực, buông rời gọng kìm sắp khiến cô mất đi tính mạng.

Nhìn Ái Ni ôm lấy cổ thở dốc từng hơi giống hệt một người suýt chết đuối được đưa lên mặt nước, trái tim anh chợt hoảng hốt rụng rời.

Hóa ra dù cô không chấp nhận tình cảm đó, muốn quên đi tất cả ký ức hoặc là quay lưng lại với tình cảm đó…

Nhưng anh vẫn không nỡ khiến cô phải chết đi.

Dù là khiến cho anh căm hận, nhưng cô vẫn phải sống, phải sống thật vui vẻ trước mắt anh.

Thật đáng buồn cười biết bao, nực cười biết bao, khiến người ta tuyệt vọng biết bao…

 

**

Cánh cửa buồng thang máy từ từ mở ra, tôi rời khỏi vòng trói buộc của ánh mắt anh ta, bước ra ngoài với vẻ lạnh lùng.

Thế nhưng…

Một ngón tay thon dài đã nhấn vào nút đóng cửa, cánh cửa buồng thang tiếp tục đóng vào.

“Gặp lại nhau chẳng lẽ cô không có gì đê nói à? Cứ cho là chúng ta chưa từng yêu nhau, nhưng cũng là bạn học, chẳng phải sao? Mộ-Ái-Ni”, những âm tiết gọi tên tôi len qua khe hở của đôi môi anh ta lọt ra ngoài, mang theo một chút dịu dàng.

“Đủ rồi! Thôi Hy Triệt, giữa tôi và anh hoàn toàn chẳng có thứ gì”, tôi nhấn nút mở cửa thang máy với vẻ hơi mất bình tĩnh, cố làm ra vẻ cực kỳ lạnh nhạt.

“Hóa ra cô vẫn còn nhớ tất cả.”

“…”

“Hóa ra cô vẫn nhớ tên tôi, chẳng phải đã từng nói là muốn quên đi sao? Quên đi tất cả về tôi”, Thôi Hy Triệt cười lạnh nhạt, dường như đang giễu cợt vẻ tức cười của tôi.

Bàn tay tôi từ từ nắm chặt lại, các đầu móng tay hằn sâu vào da thịt, dù có cố gắng đến thế nào cũng không sao ngăn nổi sự căm hận đang trào lên mạnh mẽ trong lòng.

Cửa thang máy lại mở ra, một luồng gió lạnh giá lùa vào.

Tôi nên giày cao gót xuống, bước ra ngoài, cơ thể gầy guộc đổ bóng xuống sàn nhà sáng loáng.

Giọng nói miệt thị của tôi được cơn gió đưa ngược trở lại.

“Ha, tôi đương nhiên là còn nhớ. Bởi vì đối với tôi mà nói, đấy thực sự là một cơn ác mộng không thể nào tỉnh lại rồi.”

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s