Bỗng dưng muốn chết – Thanh Sam Phong Lưu – Chương 12.2


Vui lòng không mang truyện ra khỏi TYL khi chưa có sự cho phép!

Để biết các thông tin chi tiết về truyện cũng như những thông báo mới nhất của Tử Yến Lâu, bạn hãy:

  • Follow blog (Ở phần follow me bên tay phải). Mỗi khi có bài viết mới bạn sẽ nhận được thông báomail nhé ^^!
  • Đối với những bạn ít sử dụng mail thỳ bạn có thể LIKE trang FACEBOOK của TỬ YẾN LÂU (bấm vào link để xem) để thường xuyên nhận được thông báo của TYL nhé!

Vậy là mngười không phải lo lắng zì về việc NGÀY NÀO SẼ RA CHAP MỚI NỮA NHÉ!

Vì dạo gần đây Y Thần ít vào wordpress check nên có thể các câu hỏi của mngười Y Thần trả lời sẽ hơi chậm. Mong mngười thông cảm!

—————————————-

Trong tiếng cười hi hi ha ha vui vẻ, từng cái xác lặng lẽ biến mất. Tô Liễu ngừng việc múa hát, gửi một tin nhắn riêng cho Nguy Hại Tứ Phương: “Cảm ơn sự giúp đỡ.”

Nguy Hại Tứ Phương không trả lời, nhưng một hồi lâu sau, hắn ta đột nhiên quì một chân xuống. Kế đó xuất hiện dải cầu vồng kết bằng hoa hồng nối thẳng tới chỗ Tô Liễu. Phía dưới cầu vồng là khung chat hình trái tim đỏ thắm.

Nguy Hại Tứ Phương nói với Bỗng Dưng Muốn Chết: “Anh sẽ chung tình với em cả đời này, làm bạn gái anh nhé!”

Cùng lúc, trên màn hình của Tô Liễu xuất hiện thông báo lựa chọn nho nhỏ: Người chơi Nguy Hại Tứ Phương gửi tới bạn ‘Tỏ Tình Thảo”, bạn có chấp nhận tình cảm đó không? Nếu không trả lời sau ba phút, coi như từ chốì.

Xoẹt xoẹt xoẹt!!!

Một tiếng sét rung chuyển bầu trời đêm khiến Tô Liễu choáng váng.

Không cần suy nghĩ, cô click luôn “Từ chối”, nội dung trong khung chat hình trái tim đỏ thắm lập tức chuyển thành: Bỗng Dưng Muốn Chết nói với Nguy Hại Tứ Phương: Lần đầu gặp gỡ, chúng ta còn chưa hiểu rõ về nhau, đa tạ đã bày tỏ tình cảm, tiếp xúc một thời gian sẽ nói sau.

[Hiện Thời] Điện Phong Phiên: Nha đầu thối dám từ chối tình cảm của anh Nguy Hại.

[Hiện Thời] Nguy Hại Tứ Phương: Thuận ta thì sống, chống ta thì chết.

Lời vừa dứt, một vốc lãnh tiễn xoẹt bay tới. Tô Liễu tròn mắt nhìn nhân vật Tiểu Ngược của mình bị hạ sát trong nháy mắt.

[Hiện Thời] Nguy Hại Tứ Phương: Hỡi các anh em, chúng ta tạm biệt nữ vương rồi tiếp tục lên đường đánh BOSS!

Lập tức phía dưới màn hình của Tô Liễu ào ạt tin nhắn.

“Nguy Hại Tứ Phương gửi tới xác chết của bạn một chiếc hôn gió”

“Điện Phong Phiến gửi tới xác chết của bạn một chiếc hôn gió ”

“XXX gửi tới xác chết của bạn một chiếc hôn gió.”

Tô Liễu khóc dở mếu dở. Thế giới rộng lớn này, quả thật hạng người nào cũng có.

[Gia Tộc] Minh Yểm: Chúa ơi, lần đầu tiên gặp kẻ giở mặt còn nhanh hơn giở sách kìa.

[Gia Tộc] Doanh Vũ: Đã nói rồi mà, làm gì có kẻ nào mắt lệch tới mức chọn bà la sát Tô Tô chứ, thì ra là đùa thật! Cần mua “Tỏ Tình Thảo”, chấp nhận giá cao.

Tỏ Tình Thảo là vật phẩm trong phiên bản mới, do BOSS 72 ngẫu nhiên rơi ra. Tỏ Tình Thảo có rất nhiều loại: đậm sâu, sét đánh, phóng đãng…

Được Doanh Vũ đoái thương, liền mấy ngày sau đó, Tô Liễu gần như ngạt thở giữa Tỏ Tình Thảo. Đọc nhiều Tỏ Tình Thảo con tim mỗi lần chết là một lần yêu, mỗi lần yêu là một lần chết của cô đã dần sống lại.

Đang cầm trong tay một Tỏ Tình Thảo lấy được từ Doanh Vũ thì thấy Vô Liêu Sát Sát Yêu bặt tin đã lâu vừa online. Tô Liễu lập tức quất ngựa chạy tới chỗ chàng.

Ngay từ xa đã thấy bóng chàng ngồi dưới gốc liễu trước cửa khách trạm, mình mặc khôi giáp, tay khoanh trước mắt nhìn chăm chú rừng đào phía bên kia sông.

Tô Liễu xuống ngựa, lấy hết dũng khí đưa ra lá “Tỏ Tình Thảo đậm sâu”.

Trên màn hình, thiếu nữ mắt long lanh nhìn chàng trai, hai tay e lệ vuốt vuốt mái tóc dài xõa trước ngực. Trong khung chat hình trái tim đỏ thắm hiện lên hàng chữ: Bỗng Dưng Muốn Chết nói với Vô Liêu Sát Sát Yêu: Không biết tự lúc nào hình ảnh anh đã in sâu trong trái tim em. Em nghĩ, mình đã yêu anh đậm sâu. Thế còn anh?

Một giây… Hai giây… Một phút.. Ba phút trôi qua.

Chàng trai vẫn không nhúc nhích, nội dung trong khung chat chuyển thành: Vô Liêu Sát Sát Yêu nói với Bỗng Dưng Muốn Chết: Con người em rất tốt, nhưng anh chỉ coi em như người em gái, xin lỗi nhé!

Vẫn biết là hệ thống tự động trả lời, nhưng Tô Liễu thực sự đau lòng. Cô lạch cạch gõ bàn phím, trong lòng nghĩ: coi như mất một Tỏ Tình Thảo, nhưng trong tay vẫn còn mấy lá. Chi bằng dùng cho bằng hết, nếu có bị từ chối thì cũng là… phóng lao theo lao.

Đúng lúc cô phóng “chiếc lao” thứ N thì trên kênh hiện thời.

Vô Liêu Sát Sát Yêu: “Hey, Tiểu Ngược tới lúc nào thế?”

Tô Liễu không trả lời, nhân lúc anh có mặt, bạo gan gửi tiếp một lá Tỏ Tình Thảo. Thiếu nữ trên màn hình tự động chuyển sang tư thế quay lưng về phía chàng trai. Mái tóc bay bay trong gió, nàng nghiêng mặt hất cằm, tay phải giơ cao, ngón tay trỏ ngoắc ngoắc.

Từ khung chat hình trái tim đỏ thắm bật ra một câu rất phong tình: Bỗng Dưng Muốn Chết nói với Vô Liêu Sát Sát Yêu: Tối nay em rất cô đơn. Mau đến đây với em…

Đây…đây…đây… là Tỏ Tình Thảo phóng đãng sao?

Tô Liễu mặt méo xẹo.

Công ty sản xuất game dùng từ kinh khủng quá!

Cô vội vàng gửi tin nhắn cho Vô Liêu Sát Sát Yêu: “Muội click nhầm, Sát Sát, mẹ sai muội ra siêu thị mua ít rau, lát nữa gặp sau!”, nói xong dứt khoát out khỏi game.

Giao diện đã đóng, nhạc đã tắt, Tô Liễu thở dài, lấy tay che khuôn mặt nóng bừng. Cô tự phân tích suy luận về hành động đột ngột out của mình: Haizz, mình quả thật là rất ngây thơ, rất trong sáng, vừa tỏ tình mà đã xấu hổ muốn độn thổ.

Tít tít… Tít tít…

Có tin nhắn, Tô Liễu mở ra xem, cô bạn thân hồi cấp ba rủ đi dạo phố, Tô Liễu bèn thay chiếc váy chữ A màu trắng yêu thích rồi ra xin phép bố mẹ. Trước lúc ra khỏi cửa, cô ngắm nghía một hồi trong gương và buột miệng bảo: “Mẹ, gu thẩm mĩ lần này rất được, thế là mẹ hay bố chọn mua chiếc váy này ạ?”

“Gì cơ?” Đang xem dở chương trình nghệ thuật tổng hợp trên tivi trong phòng khách, mẹ cô ngước nhìn và băn khoăn: “Cái váy này không phải do con tự mua sao?”

Hả? Tô Liễu ngẩn ngơ, định hỏi lại nhưng thấy có điều gì đó không đúng, nên đành cười hi hi cho qua: “Con muốn hỏi chiếc váy mà mẹ đang mặc cơ.”

Cái này? Ha ha… là bố con chọn đấy, mẹ thấy trông hơi già. Mẹ cô cưòi.

“Đẹp đấy chứ ạ, trông rất trang nhã và sang, mẹ mặc rất hợp”. Con đi đã nhé, tối con không ăn cơm nhà đâu. Con chào bố mẹ.” Tô Liễu nói như máy rồi chạy biến.

Suốt buổi chiều cô hồn xiêu phách lạc. Tô Liễu không nghĩ ra anh Thịnh Hoan tặng váy cho cô là có ý gì?

“Cần Cần này, anh trai cậu có mua quần áo cho cậu bao giờ không?” Tô Liễu hỏi cô bạn đi cùng.

“Đập chết cậu bây giờ, lứa bọn mình phần lớn đều là con một, lấy đâu ra anh trai?” Cần Cần vừa ăn kem vừa nói. “Có điều, anh chị họ của mình thỉnh thoảng cũng tặng mình quần áo.”

“Uhm.” Tô Liễu gật gù và bừng tỉnh ngộ.

Anh Thịnh Hoan không có em gái nên rất nuông chiều cô. Còn nhớ trước lúc lên cấp ba, có thứ gì anh cũng phần cô và Tiểu Triệt. Lần này chắc anh tình cờ nhìn thấy chiếc váy ưng ý nên đã mua tặng cho cô. Nhưng… sao anh lại để lẫn trong đám đồ bố mẹ cô gửi nhỉ! Nếu cô không vô tình hỏi mẹ, có phải là mất công anh không?

Tối về đến nhà, vẫn còn sớm, Tô Liễu liền lấy hết dũng khí gọi điện cho Sở Thịnh Hoan. Trong lúc chờ máy, cô cũng hơi run. Nhưng đã suy nghĩ kĩ, sẽ cảm ơn trước, rồi hỏi giá tiền, chắc là rất đắt. Tiếp đó, cô sẽ nói là không thể tự nhiên nhận quà, đợi tới khai giảng sẽ cùng Tiểu Triệt mời anh một bữa cơm để tỏ lòng cảm ơn. Thế nhưng, vừa nghe tiếng anh gọi tên mình, Tô Liễu đã quên hết những toan tính vừa rồi.

Và thế là, đoạn hội thoại diễn ra như sau:

“Liễu Liễu?”

“Vâng, anh Thịnh Hoan, em có làm phiền anh không?”

“Không, vẫn còn sớm mà.”

Im lặng.

“Anh Thịnh Hoan, cái váy đó là anh mua ạ? Em cám ơn anh nhé!” Tô Liễu nghĩ không ra câu gì để làm mềm tình huống, đành đi thẳng vào chủ đề. “Bao nhiêu tiền thế ạ?”

“Em thích là được rồi.” Ngập ngừng vài giây, đầu máy bên kia hạ giọng: “Có phải mất tiền đâu. Anh đưa khách hàng đi chợ, ông ấy mua quần áo cho vợ, còn anh thì đột nhiên nghĩ tới em. Dù gì công ty cũng thanh toán, nên anh chọn chiếc váy này.”

“Thế cũng được ạ? Chế độ đãi ngộ của công ty anh thật tốt!” Tô Liễu cười hưởng ứng, nhưng vừa nói xong đã chợt nhận thấy, câu nói vừa rồi của anh Thịnh Hoan hơi…lạ.

Ông khách hàng mua đồ cho vợ, còn anh thì…nghĩ tới cô. Điều này nghĩa là sao?

Tô Liễu ngượng ngùng. Rất nhanh cô tự an ủi mình rằng bọn họ đến cửa hàng quần áo nữ, nên anh Thịnh Hoan có nghĩ tới Tiểu Triệt cũng vô ích. Ha ha, là cô gặp may thôi, làm gì có ý khác nào chứ!

“Cũng tàm tạm.” Sở Thịnh Hoan khẽ cười, “Dù sao cũng rất hào phóng với khách hàng.”

“Anh Thịnh Hoan, mặc dù anh nói không mất tiền nhưng em vẫn thấy rất áy náy. Đợi tới khi vào năm học, em sẽ mời anh và Tiểu Triệt đi ăn. Lần này em kiên quyết không cho anh thanh toán, anh mà còn giành với em, em sẽ trả anh tiền đấy!” Biết Thịnh Hoan không trông thấy khuôn mặt đầy sợ hãi của mình, Tô Liễu nói liền một hơi, nửa như thương lượng, nửa như đe dọa.

Nói xong, đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi giọng nói trầm ấm vang lên: “Liễu Liễu, nếu vào năm học em không bận thì giúp anh chọn một ít đồ đạc trong nhà nhé. Có người đồng nghiệp nhận xét là nhà anh đơn điệu quá, rèm cửa không đẹp, lại không có cây cảnh.”

Ồ, Tô Liễu thấy có chút bất ngờ, sao đột nhiên anh Thịnh Hoan lại chuyển sang đề tài này? Lòng thầm nghĩ vậy, nhưng miệng đã nhanh nhẹn đáp: “Được ạ, nhưng mà…” Tô Liễu rụt rè: “Thực ra em cũng không biết nên mua gì cả, mọi thứ trong nhà em đều do mẹ em mua đấy ạ.”

“Không sao, mua gì cũng được, tới lúc đó anh đi với em” Trong điện thoại có tiếng cười khe khẽ: “Thế nhé, em đi ngủ sớm đi, con gái phải ngủ sớm một chút.”

“Vâng ạ, em chào anh.”

“Tạm biệt em, ngủ ngon nhé!”

Tô Liễu đã… mất ngủ.

Cúp máy rồi cô mới ý thức được mình vừa nhận lời anh Thịnh Hoan điều gì!

Trang trí phòng? Trời ạ, như thế tần suất gặp nhau chẳng phải sẽ rất dày sao? Được rồi, cô thông minh dự đoán rằng khi vào năm học, mình sẽ rất rất bận. Sẽ hoàn toàn không có thời gian để mời anh Thịnh Hoan và Tiểu Triệt ăn cơm. Cũng không có thời gian giúp anh đi chọn đồ nữa.

Sau hai ngày trăn trở về chiếc váy, Tô Liễu đã thôi không nghĩ nữa.

Ngày lại ngày trôi qua, được vài hôm, trong trò chơi lại xảy ra một việc lớn… Haizz, chính xác là hỉ sự, đám cưới lại của Yêu Tinh Áo Choàng và Chiến Ngự Lâm Lâm.

Bà cô già Yêu Tinh vì tấm lệnh bài Kiến Quốc mà cải giá với Thiên Địa Bất Nhân, cắt đứt quan hệ vợ chồng với Chiến Ngự Lâm Lâm trong game, chuyện này Tô Liêu sớm đã biết, cũng chính vì chuyện đó mà cô đã mời Tiểu Triệt ra ngoài ăn cơm nhằm an ủi cậu ta, sau đó thì cô đã tỉnh lại ở nhà anh Thịnh Hoan.

Mặt đỏ bừng bừng, Tô Liễu vội nghĩ tiếp về đám cưới kỳ dị kia.

…Sao lại cưới lại?

…Sao không cưới Thiên Địa Bất Nhân?

Không kìm nổi sự tò mò, Tô Liễu quyết định tìm Tiểu Triệt trong game để hỏi.

[Nói Thầm] với Chiến Ngự Lâm Lâm: Này, cậu cưới lại?

[Nói Thầm] Chiến Ngự Lâm Lầm: Ừ ừ, gần như thế.

Thế nào là gần như, tối mai đã cử hành đám cưới rồi mà….Tô Liễu không còn gì để nói.

Thực lòng, cô không hiểu Tiểu Triệt nghĩ gì khi quyết định cưới lại, cũng như trước đây, vì sao cậu ta lại bỏ rơi cô không một lời giải thích.

Mọi người đều làm việc theo phong cách riêng, lựa chọn theo cảm giác riêng của mình. Bạn không thể nói người khác đã sai, cũng không thể đảm bảo mình tuyệt đối đúng. Nếu thay đổi góc nhìn, kết luận về sự việc cũng sẽ khác đi.

Con người, sự việc, tình cảm, ai đúng ai sai, chỉ mình mình mới hiểu.

Im lặng hổi lâu, cô nhẹ nhàng gõ bàn phím: “Vậy… xin chúc mừng.”

[Nói Thầm] Chiến Ngự Lâm Lâm: Cũng xin chúc mừng. Tiểu Ngược, cậu chuẩn bị kết hôn cùng Kiêu Dương phải không? Nói nhỏ với cậu nhé, con ngưòi Kiêu Dương huynh rất tốt, vừa đẹp trai lại vừa không quái tính giống cô em Yêu Yêu. Cậu nhớ giữ cho chắc nhé, hi hi.

Chúc mừng…

Tô Liễu nhìn hai chữ nhức nhối trước mặt. Cô lắc đầu, gửi lại một icon mặt cười lớn rồi chấm dứt chủ đề tại đây.

Đột nhiên, cô cảm thấy chán nản vô cùng, cảm thấy chuyện mấy ngày trước mình đã từng tức giận khi biết Tiểu Triệt bị bà cô già Yêu Tinh bỏ rơi thật nực cười. Như cuộc điện thoại hôm ấy, nói là ném trả cô ta những ấm ức tủi nhục đã phải chịu, thực ra cũng để đòi lại công bằng cho Tiểu Triệt.

Có trời biết Tô Liễu cực kỳ chán ghét việc phải cười nhạo chửi bới kẻ thứ ba! Yêu cũng yêu rồi, chia tay cũng chia tay rồi, từ đầu đến cuối đều là việc của hai người, không cần phải liên lụy đến người khác.

Vì vậy cô chưa bao giờ nói với Tiểu Triệt chuyện bà cô già Yêu Tinh gọi điện cho mình để thị uy, vì vậy cô chỉ lẳng lặng tìm cách lấy lại thăng bằng cho bản thân.

Thật đúng là nực cười! Trong khi cô còn đang tức giận thay cho cậu ta thì cậu ta đã kịp… cưới lại bà cô già kia!

Giống như được giác ngộ! Cô đột nhiên nhận ra, quyết định tham gia game để giành lại Tiểu Triệt thật ấu trĩ. Suy cho cùng, tình cảm giữa hai người chỉ là tình cảm anh em hàng xóm lâu ngày đâu đã kịp phát triển thành tình yêu nam nữ. Những kỉ niệm của hơn hai mươi năm lớn lên bên nhau khiên Tô Liễu mờ mắt, cô từng nghĩ rằng hai người rấi hợp nhau. Nhưng, một tình bạn chừng ấy năm vẫn chưa đủ nâng đỡ cả con đường phía trước của hai người.

Cho dù tình cảm có thể từ từ vun đắp, nhưng còn phải xem người kia có muốn đi cùng mình suốt cuộc đời hay không?

Từ nay về sau, Tiếu Triệt chỉ là người bạn thanh mai trúc mã của cô.

Từ nay về sau, chuyện riêng của cậu ta không liên quan gì tới cô.

Từ nay về sau, cô sẽ chuyển thẳng những cuộc gọi của Khâu Kiều Nhan vào máy di động của cậu ta.

[Nói Thầm] Chiến Ngự Lâm Lâm: Tiểu Ngược, cậu coi thường tôi lắm phải không?

[Nói Thầm] với Chiến Ngự Lâm Lâm: Chuyện gì?

[Nói Thầm] Chiến Ngự Lâm Lâm: Thì, chuyện Yêu Yêu vì Quốc lệnh mà đi theo Thiên Địa Bất Nhân, khiến ta mất mặt, giờ lại…

[Nói Thầm] với Chiến Ngự Lâm Lâm: Ồ, tình yêu chân chính là phải biết vượt qua mọi tự ái và không ngừng tha thứ. Tôi hiểu cậu.

Tô Liễu hững hờ gửi kèm một icon động viên cho chàng chiến binh trẻ tuổi đang đau khổ.

[Nói Thầm] Chiến Ngự Lâm Lâm: Mặc dù quyết định làm thế, nhưng vẫn thây buồn. Không biết nói thế nào, haizz.

Có thể vì tình cảm đã khác, rung động đã hết, nên cuộc đối thoại cũng nhạt dần. Liếc nhìn đổng hồ dưới góc phải máy tính, Tô Liễu quay sang chào tạm biệt người bạn cùng đi giết quái với mình, rồi cố nói với Tiểu Triệt “Không ai ép buộc cậu cả, Lâm Lâm. Nếu không làm tổn thương người khác thì hãy cứ làm những gì khiến mình thấy vui là được.” Nói xong, cô lịch sự cáo từ và logout.

Tô Liễu quyết định tập trung chơi game, không màng chuyện nam nữ gái trai. Vì vậy, cô cũng tỏ thái độ hờ hững trước đám cưới được dư luận quan tâm kia. Không ngờ, đang cùng Lão Đại và Minh Yểm tỉ tỉ giết quái luyện cấp, chợt thông báo màu vàng chói của hệ thống hiện ra khiến cô giật thót mình.

Hệ thống: Người chơi Quả Táo Bạch Tuyết cướp rể thành công, người chơi Yêu Tinh Áo Choàng và Chiến Ngự Lâm Lâm thành thân thất bại.

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s