Bỗng dưng muốn chết – Thanh Sam Phong Lưu – Chương 14.2


Vui lòng không mang truyện ra khỏi TYL khi chưa có sự cho phép!

Để biết các thông tin chi tiết về truyện cũng như những thông báo mới nhất của Tử Yến Lâu, bạn hãy:

  • Follow blog (Ở phần follow me bên tay phải). Mỗi khi có bài viết mới bạn sẽ nhận được thông báomail nhé ^^!
  • Đối với những bạn ít sử dụng mail thỳ bạn có thể LIKE trang FACEBOOK của TỬ YẾN LÂU (bấm vào link để xem) để thường xuyên nhận được thông báo của TYL nhé!

Vậy là mngười không phải lo lắng zì về việc NGÀY NÀO SẼ RA CHAP MỚI NỮA NHÉ!

Vì dạo gần đây Y Thần ít vào wordpress check nên có thể các câu hỏi của mngười Y Thần trả lời sẽ hơi chậm. Mong mngười thông cảm!

Mừng fanpage của TYL đã có 100 LIKES

Mãi mới được 100 Likes. Thôi thì ăn mừng cái hihi :”> Tặng mngười chap này nhé! 

———————–

Trên QQ biểu tượng của Doanh Vũ nhấp nháy liên hồi. Tô Liễu mở ra xem, có ba tin nhắn.

Thứ nhất: “Haizz, Tô Tô cậu yêu cầu admin xóa topic rồi sao? Tiếc quá! Dù sao mình cũng cảm thấy nếu để cũng không ảnh hưởng gì cả, vì trên website trường cậu cũng vẫn còn đăng ảnh mà.”

Thứ hai: “Ha ha ha, xóa đi cũng tốt. Đứa bạn cùng phòng mình vừa rồi xem xong liền cao hứng chạy sang tòa nhà bên cạnh khoe ầm lên rằng cậu là mĩ nữ đệ nhất thiên hạ rồi.”

Thứ ba: “Mình dám chắc mạng trường cậu sẽ bị nghẽn đó, vì có nhiều người lên xem..

Đọc xong từng dòng tin nhắn, Tô Liễu chỉ biết ngửa mặt trên trời và gửi đi những dấu chấm lửng.

Sau đó nói “Thật ra mình không sợ bị người khác nhìn, mình chỉ sợ những cao thủ ở tận chân trời gốc bể nào đó Photoshop thôi. Tiểu Thích, cậu có thể tưởng tượng được việc sẽ biến thành rùa rụt đầu hay người vượn, hay siêu nhân thậm chí là mèo Coffe không?”

Tô Liễu đoán, người yêu cầu admin xoá bỏ topic không ngoài anh Thịnh Hoan hoặc Tiểu Triệt. Có điều thân phận cô hiện vẫn chưa bị lộ nên không tiện hỏi. Hơn nữa sự việc xảy ra quá nhanh, mà cô cũng không làm gì sai trái nên không sợ. Chẳng qua mọi người lên xem ảnh rồi bàn tán chuyện tay ba giữa cô, Tiểu Triệt và Khâu Kiều Nhan mà thôi

Chuyển sang giao diện trò chơi, Tô Liễu thấy Khâu Kiêu Dương vẫn đứng nguyên chỗ cũ, tuy có để status: Đã ra ngoài

Cô lập tức lên ngựa thẳng tiên hướng BOSS nhiệm vụ. Nhưng chưa được hai bước, trên kênh thế giới đã lại lao xao bàn tán câu chuyện vừa rổi

[Thế Giới] ice0ye: Ha ha, mình đã được nhìn ảnh của Thịnh Thế muội muội rồi, xinh hơn Yêu Yêu nào đó nữa kia

[Thế Giới] Hồng Nhan Phi Tuyết: Đồ ngông cuồng!

[Thế Giới] Hồng Trần Nhất Kỵ Phi Tử Tiếu: Ảnh chụp thì có gì đáng nói, chẳng qua là do góc chụp đẹp thôi. Có bản lĩnh đọ người thật việc thật.

[Thế Giới] Bối Bối Sơn: Chân nhân chân nhân chân nhân.

[Thế Giới] Hỏa Tinh 1+1: Tiếc là Thịnh Thế muội muội lại không chơi game…

[Thế Giới] Tiểu Bố : Thịnh Thế Hoan Đằng, kêu em gái chơi game đi! Thịnh Thế Hoan Đằng, kêu em gái chơi game đi!

Tô Liễu càng đọc càng thấy vui. Đột nhiên cô nhận thấy mình thật thông minh khi không thừa nhận thân phận với anh Thịnh Hoan và Tiểu Triệt. Nếu không, người bị bại lộ tính vừa rồi không phải Tô Liễu mà chính là Tiểu Ngược. Tô Liễu tự nhận mình cây ngay không sợ chết, nếu có bị lộ danh tính cũng không sao, nhưng từ sau khi quen biết với Doanh Vũ, trong đầu Tô Liễu chỉ mơ mộng một cảnh tượng. Tiểu Ngược oai phong kiêu hãnh đứng trên đài cao, lạnh lùng nhìn bà cô Yêu Yêu bị bắt trói trong xe tù, rồi… Nữ vương Tiểu Ngược cất tiếng cười thần sầu quỷ khốc mà bảo rằng : Yêu già kia, cuối cùng ngươi cũng có ngày hôm nay, ha hha,ta chính là Tô Liễu! Một tia chớp lóe sáng rạch ngang bầu trời, nhạc game chuyển thành đoạn lồng tiếng khi độc thoại của bộ phim hoạt hình kinh điển She ra – nữ thần mặt trời – Tô liễu… Tô Liễu.. (Đề nghị mọi người tự điều chỉnh âm lượng khi xem).

Tô Liễu đang mơ màng tưởng tượng, bỗng:

[Nói Thầm ] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Chào em, Tô Liễu.

Admin kia đấy! Admin trong truyền thuyết tìm cô có việc gì nhỉ? Tô Liễu hơi sững lại.

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muốn Chết: chào anh, anh Admin.

[Nói Thầml Admin Mạc Mạc Yên Vân: Người ta là chị mà.

Tô Liễu add một icon toát mồ hôi.

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Chị vừa gọi điện thoại cho em mà không được.

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muốn Chết: Em đăng kí số điện kí túc xá, mà giờ đang nghỉ hè ạ. Chị cứ nói trong game cũng được ạ.

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Cũng được. Là thế này công ty bọn chị dự định quay dip quảng cáo cho Anh Hùng vào tháng Mười Một tới. Quay người chơi thực trang của trò chơi. Thay mặt nhóm dự án, chị có lời mời tham gia, em thấy có được không?

Tô Liễu vẫn nghệt mặt ra nhìn, vẫn chưa hiểu sự tình thế nào

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muôn Chết: Ah, có phải ngẫu nhiên được bốc thăm trúng thưởng không ạ?

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Không phải thật ra là do hôm nay, chị đã thấy ảnh chụp của em trên diễn đàn, cho rằng em rất thích hợp với kế hoạch của bên chị. Thù lao dành cho hoạt động rất khá. Mặc dù hiện giờ chưa đặt ra định mức cụ thể, nhưng chị đã thấy các món quà lưu niệm rồi, đẹp và cũng đều là hàng xịn đấy. Diễn đàn… ảnh chụp… Thì ra chị Admin này cũng là người ưa tám chuyện, Tô Liễu trầm ngâm. Có điều.. người ta nói cô hợp với hoạt động quảng cáo của họ, nghĩa là họ thừa nhận diện mạo xinh đẹp của cô?

Cảm giác bực bội trước câu nói đùa vừa rồi của mẹ chợt tan biến, và con tim đã vui trở lại.

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muốn Chết: Hey, thật xấu hổ, thực ra em cũng bình thường thôi mà!

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Em gái khiêm tốn quá, ha ha, em thực sự rất xinh đẹp!

Khen nữa đi mà, khen nữa đi, thêm vài câu nữa thôi. Tô Liễu thầm nghĩ vậy, miệng cười rất tươi, đang lúc đắc ý, thì chị Admin lại đột ngột chuyển hướng câu chuyện

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Đúng rồi, việc làm quảng cáo tuyên truyền chị nói vừa rồi cũng không gấp sau này chị sẽ liên hệ lại với em, trước mắt có một việc rất quan trọng cần em gái giúp đỡ..

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muôn Chết: Việc gì à?

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Chị nhờ em giải thích giúp với người chơi Thịnh Thế Hoan Đằng là người tự động đăng bài viết và quản trị mạng không tiện khống chế. Sau này bọn chị sẽ cố gắng xóa bỏ hoặc khóa các thông tin xâm phạm đời tư người khác.

Tô Liễu lặng lẽ rơi nước mắt..

Thì ra, đây mới là trọng điểm của chị Admin, còn câu chuyện về nhan sắc của cô… mới trẻ con làm sao, hu hu hu.

[Nói Thầm] Bỗng Dưng Muốn Chết: Em không thể giải thích được, điều đó… Thực ra nick này là em chơi giấu anh Thịnh Hoan.

[Nói Thầm] Admin Mạc Mạc Yên Vân: Anh ấy đã gọi điện thoại mắng cho cô bé trực tổng đài một trận, rồi nhờ luật sư phát đơn kiện… Thôi được, chị sẽ liên hệ trực tiếp với anh ấy. Em yên tâm, chị sẽ bí mật về nick của em. Công ty trò chơi tuyệt đối giữ kín thông tin cá nhân của khách hàng.

Ôm tâm trạng chán chường, Tô Liễu nhìn biểu tượng của chị Admin chuyển sang màu xám. Vừa định bước đi, cô đã bị chị Minh Yểm kéo vào một tổ đội khoảng mười người

Nhìn kĩ nick của các thành viên trong tổ đội nhận ra đều là bạn bè cũ trong trò Ngụy Tấn, Tô Liễu phần nào hiếu ra vấn đề.

Cô chỉ gặp cả nhóm một lần nhân dịp chụp COSPLAY tự phát hồi lớp mười một và đều vẫn xưng hô bằng nick. Nhưng dù sao, cũng đã chụp mấy bức ảnh tập thể.

Năm năm trôi qua, thiếu nữ trờ thành thanh nữ, nhưng dung mạo không thay đổi nhiều.

Thôi được, chị Minh Yểm, em xin thừa nhận em đúnh là cô bé Tô Liễu bị bỏ rơi đang gây xôn xao diễn đàn kia.” Tô Liễu thực thà nói.

Xuy Phong: “Bị bỏ rơi?”

Tô Liễu: “Vâng ạ, em đã làm xấu mặt các chị.”

Minh Yểm; “Chuyện là thế nào?”

“Kể ra rất dài…” Tô Liễu đành phải kể lại câu chuyện việc vô tình bị phản bội, rồi việc gọi điện thoại tới lăng mạ

Có những chuyện, kể lần đầu cảm giác đau, kể lần hai thấy sầu, nhưng kể tới lần thứ ba thì như đang kể chuyện người khác. Chỉ hơi bực tức một chút thôi. Tô Liễu cũng kể luôn ra lí do trẻ con đưa cô tới với game Anh hùng này. Và tất nhỉên, cô lập tức nhận đủ những lời chỉ trích nặng nề.

Sau khi các chị lần lượt lên tiếng mắng mỏ khiển trách cô thì lại đến lượt các anh.

Thiên Vi Thùy Xuân: “Lão Đại, em thấy việc trốn diễn đàn chưa thể xong được. Hồi chúng ta chụp COSPLAV rất đông, mà Tô Tô thì nổi bật như một nữ vương LoLi.”

Cái gì mà… nữ vương Loli? Rõ ràng BOSS Sơn m oai phong lẫm liệt như thế. Tô Liễu sa sầm nét mặt, đưa tay lau mồ hôi, rồi hạ nhiệt độ điều hòa xuống thêm vài độ nữa.

Đôn Tại Tường Giác Đẳng Hổng Hạnh: “Tôi thấy chuyện chẳng có gì, ấn tượng về một lần gặp gỡ tình cờ từ năm năm vể trước rất dễ phai nhạt”

Minh Yểm: “Đúng thế. Ảnh COSPLAY mà gia tộc chúng ta post lên khi đó hoàn toàn ngẫu nhiên. Khả năng nhận ra ngườ thật gần như bằng không.”

Doanh Vũ: “Có lẽ phải đợi thêm hai ngày nữa mới nên ra kết luận, vì khó đảm bảo răng Tô Tô đẵ không bị chụp trộm

Tô Liễu: “Không phải cậu thì là ai, dám post ảnh của lên diễn đàn!!!”

Giờ càng nghĩ càng giận. Còn Doanh Vũ thì vẫn miệng phân bua: “Lão gia coi trọng nhà ngươi nên thêm ảnh trong trò Ngụy Tấn lên diễn đàn đó chứ

Thế rồi hai bên tiếp tục đôi co, đưa chủ đề câu chuyện đi xa tít tắp. Khi vòng quay lại, chị nghe chị Minh Yểm tóm tắt: “Được rồi, vậy chúng ta quyết định nâng cấp gia tộc thành hội. Cả nhà chịu khó chiêu mộ thành viên mới khai hoang. Chúng ta không thể giúp Tô Tô trả thù ngoài đời nhưng trong game phải cho đôi cẩu nam nữ kia một bài học. Nếu trong mấy ngày tới đây, không ai trên điễn đàn phát hiện ra Tô Liễu chính là Tô Tô trong trò Ngụy Tấn thì đề nghị cả nhà tiếp tục giữ bí mật. Tô Tô của chúng ta tuy không sợ bị lộ nhưng cũng không nên tùy tiện để lộ, Phải chờ thời cơ thích hợp để dạy cho Yêu Tinh một bài học đích đáng

Vài ngày trôi qua, không thấy có ai phát hiện ra Tô Liễu và tấm ảnh mĩ nữ mà Doanh Vũ đã post lén diễn đàn chính là một người. Yêu Tinh Áo Choàng vẫn bặt vô âm tín, Bạch Tuyêt thì mê mải với Nguy Hại Tứ Phương. Không có ai tụ tập đi đánh BOSS/ không có ai rảnh rỗi di truy sát, cuộc sống trôi qua thật yên binh.

Cuối tuần, Tiểu Triệt kết thúc kì thực tập, anh Thịnh Hoan đưa cậu ta về và cả hai kiên quyết mời Tô Liễu đi ăn bằng được.

Đèn đường đã sáng, không khí trời chiếu vẫn vương chút oi ả của cái nắng ban ngày. Ba anh em thong thả rảo bước trên phố. Tô Liễu thấy rất áy náy. Sau khi xảy ra sự việc mấy ngày trước cô rất muốn kể hết mọi chuyện với anh Thịnh Hoan. Nhưng không hiểu vì sao mà cô không thế mở miệng. Liếc nhìn hai người con trai đang bước đi lặng lẽ, Tô Liễu chợt nhận ra họ có vẻ day dứt. Bởi vậy, cô lại càng áy náy.

Áy náy thì áy náy, nói thôi, nói thôi. Kết quả, cô chưa kịp lên tiếng thì Tiểu Triệt đã tuyên bố; “Liễu Liễu này, mình và Kiều Nhan chia tay rồi.”

Hả? Tô Liễu ngước mắt nhìn, vẻ ngờ vực. Dưới ánh đèn đường buổi hoàng hôn, khuôn mặt khôi ngô của cậu ta trông thật lạ. Như vừa được giải thoát thoáng đau đớn, mà cũng như đang vui sướng.

Nếu chia tay rồi, vậy thì…

Tô Liễu khẽ nói: “Tốt quá, mình luôn không thích cô ta

Câu nói này… thật vớ vẩn!

Lâm Lập Triệt cười cười: “Nếu cậu mà thích cô ây thì mói thật là nguy ấy!”

Cậu ta nghiêng đầu, nhìn người con gái đi bên cạnh, đột nhiên lòng nhói đau. Trong đầu dường như vang lên giọng nói của Khâu Kiều Nhan trước lúc bỏ đi: “Tôi chửi rủa Tô Liễu thì sao? Anh thích cô ta vậy sao còn bỏ rơi cô ta chạy theo tôi? Lâm Lập Triệt tôi nói cho anh biết, là tôi bỏ anh chứ không phải anh bỏ tôi đâu nhé! Các người đều là đám tiện nhân có số bị… đi chịu trách nhiệm? Anh điên chắc, với thân phận của anh mà đòi chịu trách nhiệm, được thôi, thu nhập hàng tháng trên tiên triệu thì hãy tới nhà tôi cầu hôn.”

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s