Bỗng dưng muốn chết – Thanh Sam Phong Lưu – Chương 14.3


Vui lòng không mang truyện ra khỏi TYL khi chưa có sự cho phép!

Để biết các thông tin chi tiết về truyện cũng như những thông báo mới nhất của Tử Yến Lâu, bạn hãy:

  • Follow blog (Ở phần follow me bên tay phải). Mỗi khi có bài viết mới bạn sẽ nhận được thông báomail nhé ^^!
  • Đối với những bạn ít sử dụng mail thỳ bạn có thể LIKE trang FACEBOOK của TỬ YẾN LÂU (bấm vào link để xem) để thường xuyên nhận được thông báo của TYL nhé!

Vậy là mngười không phải lo lắng zì về việc NGÀY NÀO SẼ RA CHAP MỚI NỮA NHÉ!

Vì dạo gần đây Y Thần ít vào wordpress check nên có thể các câu hỏi của mngười Y Thần trả lời sẽ hơi chậm. Mong mngười thông cảm!

Mừng fanpage của TYL đã có 100 LIKES

Mãi mới được 100 Likes. Thôi thì ăn mừng cái hihi :”> Tặng mngười chap này nhé! 

————————————-

Liễu Liễu, thật xin lỗi, xin lỗi xin lỗi. Lâm Lập Triệt lòng không ngừng lẩm nhấm.

Đến đèn xanh, cậu ta cố ý cầm tay Tô Liễu dắt qua đường với vẻ tự nhiên. Sau lưng hai người, một ánh măt bực bội nhằm thẳng vào bàn tay của Lâm Lập Triệt.

Có một quán ăn Hồ Bắc rất ngon ở cuối phố đi bộ. Đường không xa nhưng cũng không gần, phải mất tầm hai mươi phút mới tới. Không đặt chỗ trước, đến đó giờ này phải xếp hàng chờ rất lâu. Bởi vậy, cả ba liên đi quanh, vì dù sao cũng chưa đói bụng.

Sở Thịnh Hoan không hề nói gì từ lúc gặp mặt. Anh đi phía bên phải Tô Liễu, vừa đi mở đường cho cô vừa tự cười khổ. Lúc nào cũng vậy, lúc chưa gặp thì thấy có bao điều muốn nói. Nhưng khi gặp rồi ngoài mấy câu hỏi thăm thông thường, anh chi còn biết im lặng.

Phía bên kia, Tiểu Triệt lại lên tiếng: “Liễu Liễu, anh mới nhận lương. Em thích gì, anh mua tặng em.”

“Tiểu Triệt cậu đừng xưng anh với mình được không? Nghe mà nổi hết da gà.” Tô Liễu nghênh mặt lên đáp “Thôi đi, chỗ tiền lương thực tập ít ỏi đó, coi như mình không biết, cậu có thể trả lại tiền nhà tiền sinh hoạt mà hàng thang, bố mẹ phải gửi cho cậu được rồi đấy.”

Sở Thịnh Hoan nghe thây vậy tỏ ra thích thú.

Nhân cơ hội đó, anh tiếp lời: “Vậy anh mua cho em nhé”

“Không được”, Tô Liễu lắc đầu. “anh còn phải danh tiền cưới vợ này, tiền vay mua nhà này, cả tiền mua xe nữa”

“Liễu Liễu, sao cậu lại hiểu rõ tình hình tài chính của đàn ông bọn mình thế!” Lâm Lập Triệt trợn tròn mắt

“Cậu biết đấy, các bà các mẹ ở khu chúng ta vốn thích buôn chuyên mà.” Tô Liễu lườm Lập Triệt.Cô nghĩ bạn trai tương lai của con gái bác nào vừa đẻ mấy con chó con mình còn biết nữa là mấy chuyện vốn chẳng có gì là bí mật này

Sở Thịnh Hoan buồn bã. Thực ra tiền nhà đã được trả hết từ lâu, xe là do công ty cấp lạì bao cả tiền xăng dầu. Chỉ vì mẹ anh ngàv nào căn dặn phải để ra khoản này khoản kia nên anh mớinói còn phải trả tiền nhà hàng tháng. Không ngờ.. haizzz liệu Liễu Liễu có cho rằng anh không đủ thực lục tài chính để mang lại hạnh phúc cho vợ tương lai không? Liếc nhìn cô gái như một nữ quản gia bé nhỏ, anh quyết tâm tự nhủ: Được rồi, vài hôm nữa mình phải nói với mẹ là được thưởng một khoản tiền công hoàn thành dự án và đã trả hết tiền nhà

Ăn xong thì trời đã tốỉ hẳn, người đi bộ rất đông,các biển hiệu chói lóa đèn nhâp nháy.

Suốt buổi tối, đầu óc Sở Thịnh Hoan không để tâm, trước mắt anh chỉ hiện ra hình ảnh hai bàn tay đang bỏ anh lại rất xa. Vì vậy, trên đường về, thấy Tiểu Triệt định vòng qua nắm tay Tô Liễu, anh lập tức kiên quyết bước tới nhanh và cầm ngay lấy bàn tay bé nhỏ đang chấp chới trước mắt. Sở Thịnh Hoan khẽ kéo tay cô về phía mình, cúi đầu làm ra vẻ tự nhiên: “Cẩn thận nhé em. Tuy ở đây không đến mức như Hàn Châu nhưng vẫn nên thận trọng, sang đường trên làn đường dành cho người đi bộ vẫn phải ngồi xe tăng mới an toàn,”

Một câu pha trò nhạt hết sức được anh nói bằng giọng nghiêm túc.

Lâm Lập Triệt sa sầm sắc mặt. Còn Tô Liễu thì khựng người lại, ngoan ngoãn cười phụ họa: “Ha ha ha ha, anh Thịnh Hoan thật thích nói đùa.”

Tô Liễu nhìn sang bên kia đường, rồi khẽ liếc về bàn tay đang nằm trong tay anh Thịnh Hoan lòng thầm than: Vạch sang đường thật quá dài.

Vạch sang đường quả thật rất dài, nhưng đã đi qua anh Thịnh Hoan vẫn quên không buông tay cô ra.

Còn cô càng tập trung sự chú ý vào bàn tay, thì sự gượng gạo ngày càng xuất hiện rõ nét. Cuối cùng, không thể được nữa, cô nhẹ nhàng rút tay về, nhưng bàn tay anh tuy khẽ nắm hờ nhưng lại chặt đến bất ngờ. Làm thế nào bây Làm thế nào bây giờ?

Tô Liễu lo lắng, mắt lén lén liếc về phía bàn tay mình lien tục, môi mấp máy nhưng không thể thốt nên lời. Nói thế nào bây giờ?

Nói rằng: Anh Thịnh Hoan, em không sợ khi đi qua nhưng em lại rất sợ anh, anh làm ơn buông tay em ra ? Hay nói, làm thế này trông rất kỳ quái, nói rằng em nhớ còn nhỏ anh một mình đeo ba chiếc ba lô đi phía trước, còn và Tiểu Triệt dắt tay nhau líu díu theo sau. Thỉnh thoảng anh vẫn quay lại mắng bọn em đi chậm?

Tô Liễu nghĩ mãi nghĩ mãi, trong đầu chợt xuất hiện bức tranh xa xưa năm nào. Trong ký ức của cô: Khuôn mặt anh tuấn thoáng nét thiếu sự kiên nhẫn từ từ quay lại, bực tức mắng: “Hai đứa chân đã ngắn lại còn lề mề, chẳng trách luôn bị người khác bắt nạt”

Nhớ tới bộ dạng bực bội vì sốt ruột của anh, Tô Liễu thấy trong lòng âm áp lạ, tâm thế cũng như thoải mái hơn. Nhưng đôi mắt long lanh của cô thỉnh thoảng vẫn liêc trộm anh.

Một lần, hai lần, ba lần. Haizz, vẫn thây thật kỳ quái

Không quay đầu sang song vẫn cảm nhận được, Sở Thịnh Hoan cố gắng phớt lờ ánh mắt vừa nghi hoặc vừa ngượng ngùng của Tô Liễu. Anh cố làm ra vẻ thản nhiên, nhưng trong lòng vẫn dấy lên cảm giác mình thật lôi thôi nhếch nhách. Cảm nhận về làn da ấm mịn truyền từ lòng bàn tay vào tới tận tim anh khiến trái tim đập rộn ràng và run rẩy.

… Run rẩy. Biết chắc tay mình đang run như bị điện giật, Thịnh Hoan vội buông tay ra, vừa quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đầy kinh hãi của Tiểu Triệt. Mất mặt quá… Trong lòng anh lẩm nhẩm ba từ đó, rồi đột nhiên anh thấy tức giận, nỗi giận không rõ nguyên nhân. Chỉ là cầm tay Liễu Liễu dắt đường thôi mà, sao hai đứa đều nhìn anh như kẻ đại bất đạo thế, có điều… hình như chính anh cũng thấy như vậy. Để che gỉẵu sự ngượng ngùng, Sở Thịnh Hoan quay sang bên trái và hỏi như không có chuyện gì: “Liễu Liễu em ạnh phải không? Vừa rồi anh thây em run… run.”

Rỏ ràng anh muốn phủ nhận hành động mấl mặt vừa rồi của mình, sau khi nói một câu khổ hiểu như thế anh cúi đầu, khuôn mặt tuấn tú thoáng hiện lên sự bối rối và ngượng ngùng

Ngay cả người vốn suy nghĩ hết sức rõ ràng như Tô Liễu cũng đột nhiên cũng thấy bối rối. Cô sờ sờ vào cánh tay, vỗ thử lên má, hết sức kinh ngạc nghĩ: lẽ nào đúng là vừa rồi mình đã 1ạnh đến phát run? Lẽ nào bàn tay run rẩy kia không phải là taỵ anh Thịnh Hoan? Tô Liễu thoảng nghĩ tới hình ảnh hầm để xe tối như mực bọn cướp hung hăng, một người con trai điềm tĩnh lạ lùng và… đôi bàn tay khẽ run lên. Liệu có phải là, liệu có phải là anh Thịnh Hoan đang xấu hổ? Trong đầu vừa xuất hiện suy luận này, mắt và tai Tô Liễu bỗng thấy tỉa chớp lóe sáng, tiếng sấm nổ đùng đùng, sao rơi khắp mặt đất. Choáng váng.

“Vừa rổi có gió, giờ hết lạnh rồi ạ.” Tô Liễu đành phải thừa nhận “sự thực” rằng mình vì muốn làm điệu nên đã ăn mặc phong phanh

“Ừ, vậy thì tốt rồi.” Sở Thịnh Hoan hờ hững đáp, sắc mặt rất phức tạp, hai tay nắm chặt anh cau mày nghĩ: nếu sau này vẫn thế, nếu cô chỉ cần mở to hai mắt nhìn anh chớp chớp là anh lại run rẩy và… không thể làm gì được nữa… Anh ngước đôi mắt khô khốc lên nhìn trời. Những vì sao nháy mắt cười bộ dạng thê thảm của chàng quân tử.

Tô Liễu lặng im không nói, Sở Thịnh Hoan thoắt thoắt vui, Lâm Lập Triệt trầm tư suy nghĩ, ba người chìm trong ba tâm trạng riêng khác nhau, khiến con đường trở nên ngắn hơn.

Hôm sau, Tô Liễu theo mẹ tới nhà bà ngoại mấy ngày. Khi cô trở về, anh Thịnh Hoan đã quay lại Hàng Châu. Lâm Lập Triệt thì giam mình tự học tiếng Anh, hình như có người bà con sẽ tài trợ cho cậu ta đi du học.

Mấy ngày liền không vào game, Tố Liễu có chút cắn rứt. Gia tộc vừa nâng cấp thành hành hội, thời điểm giêt quái hết sức cần người, thế mà cô lại vắng mặt trong lúc “tổ quốc nguy nan”, quả thực là có lỗi với đất nước, với hành hội, với gia tộc

Trong lúc cô đang ăn năn, kênh chat hành hội chợt bật. Tô Liễu nhận ra gia tộc mình đã nhập vào một hành hội tên gọi “Hoa Lệ Phi Thăng”.

[Hành Hội] Giản Yết Tính Trừu Phong: Mẹ Kiếp, bà mày lại bị người cùa hành hội Tân Tinh giết rồi. Sao muôn yên ổn luyện cấp thôi mà cũng khó thế chứ.

[Hành Hội] Nguyên Thất Thập: Lũ chó Nguy Hại và Tiểu Trục, một tay ôm gái một tay sát hại đàn bà con gái nhà người khác.

[Hành Hội] Doanh Vũ: Bạch Tuyết em phải rõ ràng cho anh, hoặc là đi theo hẳn, hoặc là hắn phải nghe em.

[Hành Hội] Quả Tảo Bạch Tuyết: Em xin lỗi, em xin lỗi anh, xin lỗi. Chị Trừu Phong, chị đang ở đâu để em tới gặp chị.

[Hành Hội] Giản Yết Tinh Trừu Phong: Lạy thánh Ala. Không liên quan gì tới cô. Tôi chỉ ngẫu hứng than thở vậy thôi- Còn nói chuyện e sẽ vượt sức chịu đựng.

[Hành Hội] Yên Yên: Đúng thế, bọn chúng quả là quá sức không biết điều

Tô Liễu đọc một lượt thấy có tin nhắn của Cố Phi: ‘Mình nhìn mà chỉ muốn đập cho thằng cha đó một trận thòi.”

“Có phải bọn Nguy Hại Tứ Phương lại gây sự gì không?” Tô Liễu hỏi.

Thật ra việc này cũng không nằm ngoài dự đoán. Vì tuy rộng nhưng khu vực luyện câp có hạn. Gia tộc thành thành hội, đất chật người đông, những mâu thuẫn kiểu này không có cách nào hòa giải. Chỉ có một cách duy nhất là… chiến đấu “Ưhm.” Cố Phi trả lời ngắn ngọn.

“Nguy Hại cư xử với Bạch Tuyết thế nào?” Im lặng một lúc Tô Liễủ hỏi tiếp.

“Bề ngoài thì rất tốt, những nơi Bạch Tuyết có mặt người của Tân tình đều không ra tay giết hại chúng ta, có điều…” dừng lai chốc lát, Cố Phi gõ liền một mạch: “Có điều theo như lời Bạch Tuyết phó hội trưởng Mĩ Diêm Ngưu Ngưu rất hay gây sự với Bạch Tuyết, mà Nguy Hại lại rất xem trọng con bò đó.”

Tô Liễu trầm ngâm, vừa than thở với Doanh Vũ được mấy câu, đã thấy Lão Đại hô hào trên kênh hành hội: “Để giành bảo địa luyện cấp, chuẩn bị chiến đấu với hành hội Tân Tinh”.

Vậy là, trận chiến hành hội nổ ra dữ dội. Mười mấy ngày sau đấy, ngày nào Tô Liễu cũng ngập chìm trong chém giết và bị giết, mất trang bị rồi lại kiếm trang bị. (Các hành hội trong một nước chém giết nhau, nick sẽ bị đỏ và bị mất các trang bị đang có.)

Số lượng thành viên của Hoa Lệ Phi Thăng không nhiều, đẳng câp cũng không cao. Nhưng người nào người nấy đeu hiếu chiến, phải ấm ức chịu cảnh bị chèn ép bao lâu nay nên đều không sợ chết, không sợ tiêu tiền, ngay như Tô Liễu cùng lắm chi cả tiền tiêu vặt của tháng sau để mua Nguyên Bảo phòng lúc hồi sinh tại chỗ.

Lúc mọi người đã chuẩn bị tính thần chiến đấu trường kỳ, phía hành hội Tân Tinh gửi bồ câu đưa thư tới xin hòa giải

Nguy Hại khéo léo trình bày, đại ý là hắn ta không muốn cho Bạch Tuyết phải khó xử, đồng thời cũng rất ngưỡng mộ chí khi quân tử của Lão Đại… Cuối cùng, hắn ta nói mọi người đều là người trong một nước, hai hành hội nên để dành sức lực để đối phó với bên ngoài chứ không nên tàn sát lẫn nhau. Thay vì tranh giành bảo địa như hiện giờ, chi bằng đôi bên hợp sức đi công chiếm các kho tư nguyên dồi dào trong các thành trung lập trên địa đồ.

Lão Đại rất anh minh, nhân cơ hội này liển đưa ra vấn để phân chia bảo địa luyện cấp và các nguyên tắc chung sống hòa bình.

Cuối cùng, mâu thuẫn giằng co giữa hai bên đã được giải quyết.

Họa lệ phi thăng vẫn chịu thiệt một chút, nhận về mình chừng 40% tư nguyên. Nhưng như thế đã tốt hơn trước rất nhiều rồi. Ngoài ra, bên ngoài bắt đầu có những lời bóng gió: Nguy Hại Tứ Phương yêu mĩ nhân hơn cả giang sơn. Quả Táo Bạch Tuyết đã biến cây thiết bổng của hắn thành chiếc giũa móng tay.

Tô Liêu và Cố Phi nghe vậy toát cả mồ hôi hột, trên UT vang lên một giọng nói vui vẻ: “Ai dza không phải như thế ,Nguy Hại sẽ không làm như thế..”

“Đam mê nữ sắc, hôn quân vô đạo ư?” Tô Liễu không kìm được liền tiếp lời Bạch Tuyết. Kết quả bị Cố Phi túm ngay lấy cơ hội này chê cười việc cô dùng sai thành ngữ.

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s