Nói yêu em lần thứ 13 (tập 2) – Tiểu Ni Tử -Chương 14.3


3

“Cô có hối hận không? Tôi muốn hỏi cô một lần cuối, xóa sạch những ký ức về tôi, quay về thời điểm trước khi tôi xuất hiện, cố có một chút hối hận nào không khi đưa ra quyết định ấy?”, Thôi Hy Triệt đã ra đến cửa, bỗng nhiên dừng bước hỏi.

Đây là cơ hội cuối cùng anh dành cho Ái Ni, anh đã vứt bỏ hết sự tự tôn của bản thân để chờ đợi câu trả lời cuối cùng của cô.

Chỉ cần cô nói một từ “có”, anh sẽ tha thứ cho việc cô đã gây ra vết thương trong trái tim anh. Dù cho là nó vẫn đau như muốn chêt đi được, nhưng anh vẫn sẽ tha thứ cho cô.

Mộ Ái Ni bị đôi mắt giống hệt viên đá thạch bảo màu xanh lam ấy làm cho chấn động, cuối cùng cô cũng hiểu mình đã gây ra tổn thương lớn đến thế nào cho anh.

Nhưng sự tổn thương sẽ chỉ là tạm thời, không bao lâu sau anh sẽ lại yêu một người nào đó khác, sau đó hoàn toàn quên cô đi. Thế nên Mộ Ái Ni lắc lắc đầu:

“Không hề.”

“Mộ Ái Ni, bây giờ tôi mới thấy rõ con người cô! Hóa ra cô luôn coi tôi là một món đồ chơi, thật là ngạo mạn! Nhưng cô có biết không? Tôi sẽ không để cho cái văn phòng quái quỉ này tiếp tục tồn tại, tôi sẽ khiến cho nó vĩnh viễn biến mất, chỉ có thế cô mới không có cách gì xóa bỏ ký ức của mình đi được, mà sẽ phải nhớ đến một không muốn nhớ như tôi, đó chẳng phải là một nỗi khổ đau vô cùng tàn khốc hay sao?”

“Liệu có phải là… những người giàu có luôn thích dùng những thủ đoạn vô liêm sỉ như thế để đạt được mục đích của mình?”, giọng nói của Mộ Ái Ni trở nnê khàn đặc lại, mỗi lần thở đều khiến cô họng cô khó chịu như bị gai đâm.

“Nếu như có thể khiến bản thân mình vui vẻ, có gì mà không làm được…”. Hóa ra trong thâm tâm cô anh là người như vậy ư? Vậy thì được thôi, cô đã nghĩ như vậy, thì anh cũng sẽ làm như vậy.

Thôi Hy Triệt không nhìn Mộ Ái Ni nữa, dường như anh không còn một chút sức lực nào để đón nhận những câu nói lạnh lùng khắc nghiệt của cô nữa.

Anh yêu em…

Mộ Ái Ni, anh yêu em.

Đây là lần cuối cùng anh thành thật với bản thân mình, sau này anh sẽ chôn vùi câu nói ấy xuống tận nơi sâu nhất trong lòng.

“Thôi Hy Triệt! Anh đừng có làm lung tung, văn phòng này là tâm huyết cả đời của bố tôi.”

Thôi Hy Triệt lạnh nhạt liếc nhìn Ái Ni một cái, cô chưa bao giờ thôi là một bộ phận không thể tách rời trên cơ thể của anh, nhưng giờ đây… có lẽ nên để cho cô chết đi trong trái tim anh thôi.

Mộ Ái Ni nhìn lát cắt nghiêng khuôn mặt lạnh lùng như bức tượng điêu khắc không thể nào hoàn hảo hơn của Thôi Hy Triệt, nhìn anh từng bước từng bước rời đi, cảm thấy như có thứ gì đó vô cùng, vô cùng quan trọng trong trái tim mình đã bị chặt vụn thành mấy mảnh.

Nước mắt lã chã tuôn rơi, trái tim rỗng tuếch thành một lỗ hổng lớn, cứ như là có dùng đến bao nhiêu nước mắt nữa cũng không thể nào lấp đầy nổi.

Lúc sắp ngạt thở mới rồi, cô cũng chỉ cảm thấy sự khó chịu chứ không hề đau đớn.

Thế nhưng lúc này đây, khi cô không thể nào thở nổi…

Lại cảm thấy đớn đau như đất trời sụp đổ.

**

“Bốp!”

Tiếng tát vang lên rõ mồn một trong màn đêm thanh vắng.

Bàn tay đau rát của tôi nắm chặt lại thành nắm đấm. Huyệt thái dương đột nhiên giật dữ dội, dường như trong khoang não đang có một bọng máu sắp sửa phụt ra.

Những lời nói đầy phẫn nộ và đau thương như rít qua kẽ răng tôi: “Tôi vốn nghĩ anh sẽ nói lời xin lỗi, nói với bố tôi một câu “xin lỗi”, nhưng giờ đây tôi biết chắc rằng anh sẽ không làm điều đó.”

Xung quanh dường như kết lại thành băng, lạnh thấu vào xương tủy.

Gió đêm cuốn theo sự lạnh giá từ bốn phương tám hướng ào về.

Thôi Hy Triệt đứng nghiêng đầu, người cứng ngắc, toàn thân phát ra một luồng hơi thở vô cùng đáng sợ. Anh ta chầm chậm quay đầu lại, đôi mắt sâu hút như đang có ngọn lửa hừng hực đốt thiêu. Đôi môi mím chặt tới mức trắng bệch ra giống như tín hiệu cảnh báo cho một cơn giông tố sẽ ngay lập tức ập tới nơi đây.

Khí chất lạnh lùng đến cùng cực ấy toát ra xung quanh một luồng khí như hủy diệt tất cả mọi nơi.

“Cô nói vậy là có ý gì?”

Vì sao anh ta còn lại làm bộ hỏi tôi như không hề biết chuyện gì, lẽ nào trong con mắt của anh ta, cái chết của một con người lại có thể dễ dàng quên đến thế?

“Anh…”, môi tôi trở nên run rẩy, giận dữ trả lời: “Anh không cảm thấy một chút tội lỗi nào với người đã bị hại chết hay sao? Làm sao mới có thể… có thể hỏi tôi như chưa từng có chuyện gì thế?”

Tôi nhìn anh ta, không ngừng lùi bước lại phía sau như mất hết nhận thức.

Con người này quả là đáng sợ, thật là đáng sợ biết bao!

Chạy thôi! Nhất định phải chạy thoát khỏi anh ta.

Trong đầu tôi chợt vang lên lời cảnh báo, thế nhưng tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, quyết không thể tỏ ra yếu đuối trước mặt anh ta.

Đột nhiên, hai vai đau nhói.

Hay tay Thôi Hy Triệt bám riết lấy vai tôi, sức mạnh đó dường như muốn bóp tôi vỡ vụn ra, bóp vỡ vụn một cách hung dữ, như thế mới khiến nộ khí trong con người anh ta bớt đi phần nào.

Trong đôi mắt Thôi Hy Triệt là một thứ gì đó, vô cùng phức tạp, đau khổ, giận dữ, căm hận… Quá nhiều cảm xúc khiến tôi không nhìn xuyên thấu được, tất cả như đang cuộn trào lên nhấn chìm tôi trong phút chốc.

 

“Cái gì mà người bị hại chết? Đấy là tội trạng cô bỗng chốc đổ lên đầu tôi sau khi bị cấy ghép ký ức à?”

“Bỏ ra…”, tôi bỏ qua sự nghi hoặc trong lòng, cố gắng đẩy anh ta ra với vẻ vô cùng chán ghét.

Còn nói chưa dứt lời, khuôn mặt Thôi Hy Triệt đã áp sát mặt tôi.

Anh ta định làm gì?

Tôi kinh hoàng giãy giụa, nhưng càng làm như vậy lại càng ngợp sâu vào lòng anh ta. Thôi Hy Triệt ôm sát lấy eo lưng tôi, thu hẹp vòng tay lại. Thấy đôi môi anh ta áp sát, tôi không ngừng né tránh. Thế nhưng khi ấy tôi mới phát hiện ra rằng cơ thể mình yếu đuối biết bao, cơ bản không thể nào thoát khỏi được sức mạnh của anh ta.

Đột nhiên trong lòng trà dâng lên cảm giác bất lực, nước mắt vì thế mà dâng đầy trong mắt.

“Bỏ tay ra! Anh muốn làm gì?”, bất kể tôi đá anh ta, đấm anh ta, anh ta vẫn không động đây.

Cuối cùng, Thôi Hy Triệt nắm bắt được sơ hở, lấy đôi môi lạnh giá của mình giữ chặt lấy môi tôi

Tất cả âm thanh chợt biến mất, âm thanh yên tĩnh đến mức khiến người ta phát hoảng.

Đôi môi Thôi Hy Triệt trơn như lụa, lại cuốn theo mưa bão giống hệt những con sóng lớn, giữa đôi môi ấy tỏa ra một mùi thơm trong trẻo như hương hoa.

Anh ta hôn bằng sức mạnh áp đảo khiến đối phương không thể nào chống lại, dường như đây là một trận đấu mà nếu đôi môi không rách tả tơi rớm máu thì không dừng lại. Tôi giãy giụa kịch liệt, cảm giác run rẩy truyền đến từng sợi dây thần kinh trên toàn cơ thể, khiến tôi dần dần rơi vào trong sự choáng váng đáng xấu hổ. Biết rõ là nguy hiểm nhưng vẫn không thể tự thoát ra, giống hệt như rơi vào vực thẳm ngào ngạt hương hoa anh túc vậy. Trong vực thẳm ấy, tôi cố hết sức tìm kiếm một chút lý trí cuối cùng.

Bộ não dần dần lấy lại nhận thức, sau đó dồn hết sức vào hàm răng cắn mạnh một cái.

Nụ hôn của Thôi Hy Triệt hơi chững lại. Nhân kẽ hở ngắn ngủi ấy, tôi xô mạnh đẩy anh ta ra.

Cơn gió đêm khẽ khàng thổi bay tới mùi máu tanh tanh ngọt ngọt.

Thôi Hy Triệt nhếch môi lên, như cười mà lại không cười, cực kỳ bỡn cợt.

“Xem ra cô cũng rất biết hưởng thụ, nếu như khiến cho cô cảm thấy xấu hổ thì xin lỗi, tôi cố ý làm vậy đấy.”

“Anh là đồ khốn!”, lời nói của Thôi Hy Triệt như rạch thêm một vết thương mới trong trái tim tôi.

Vốn cho rằng thời gian 5 năm xa cách đã đủ để tôi đẩy anh ta ra khỏi trái tim mình, không ngờ đối với tôi mà nói, Thôi Hy Triệt vẫn có sức sát thương mạnh mẽ đến vậy. Nước mắt của tôi bất giác trào ra dữ dội, từng giọt lớn lăn dài trên má tôi rơi xuống, vỡ òa trong không trung.

Không được, không được cho anh ta thấy mặt yếu đuối của mình.

Tôi không ngừng cảnh tỉnh bản thân, song nước mắt vẫn không chịu nghe lời.

Tôi khẽ khàng nhắm mắt lại, cố gắng duy trì sự tự tôn cuối cùng của bản thân, cười nói: “Đây là sự báo thù của anh ư? Khiến cho tôi không chịu nổi, khiến cho tôi bị sỉ nhục, sau đó dùng những lời lẽ như vậy nói với tôi… ha ha, nhưng những thứ này vẫn còn nhẹ nhàng hơn nhiều so với sự báo thù trước đây anh đem đến cho tôi.”

Tôi không biết mình đang nói điều gì nữa, trong đầu chợt trống huếch một khoảng. Sau đó, tôi không buồn nhìn anh ta lấy một lần, đứng thẳng quay người rồi bước đi một cách ngạo mạn.

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s