Nói yêu em lần thứ 13 (tập 2) – Tiểu Ni Tử – Chương 14.4


4

Bên ngoài vô cùng yên tĩnh, thoảng nghe cả tiếng nước chảy róc rách trên những ngọn giả sơn.

Dưới chân là những ngọn cỏ non, cứ cách một đoạn giữa thảm cỏ lại thấy một ngọn đèn hắt ánh sáng lên bầu không. Trên màn đêm đen sẫm, mặt trăng chỉ giống như một bánh xe sáng mờ mờ, lúc ẩn lúc hiện.

Những ngón tay tôi lạnh cứng như băng, hai chân bị dồn tất cả trọng lượng cơ thể bước đi cứng ngắc trên đường.

Đi thôi, đi thôi, dường như đã biến thành một xác chết không còn nghĩ suy, sẽ không còn phải chịu thêm bất cứ sự tổn thương nào nữa, sẽ không còn cảm thấy đau như vậy nữa.

“Trời đất bỗng nhiên tối tăm, tất cả mọi thứ trên thế giới đột nhiên biến mất, anh nhớ đến em… Anh hiểu rằng, không thể rời xa được tình yêu của em.”

Không biết là bước đi bao lâu sau đó, cho đến lúc chiếc điện thoại để trong túi vang lên từng hồi chuông, tôi mới đột nhiên bừng tỉnh khỏi giấc mộng đầy bi thương.

“Ái Ni, anh gọi điện đến máy cố định nhà em mấy lần đều không có người bắt máy. Anh rất lo, muộn thế này rồi em còn làm gì ở bên ngoài thế?”, là giọng nói dịu dàng của Thiên Diệp.

“À… ưm”, mất một lúc lâu tôi dường như vẫn không còn hơi sức để nói ra điều gì.

“Em đang ở đâu? Nếu muốn gặp anh thì cứ nói, anh sẽ lập tức đến ngay trong vòng mười phút.”

Dưới luồng ánh sáng mờ mờ bao phủ khắp nơi của những ánh đèn hai bên đường, bóng tôi biến thành mấy cái, dần dần từ ngắn đến dài, từ dài đến ngắn.

Khóe mắt bất chợt nhìn thấy một cái bóng khác vẫn bám theo phía sau mình từ nãy, khiến cho những lời từ chối tôi định nói ra với Thiên Diệp lại bị nuốt vào.

“Không cần đâu, em đang ở gần chỗ anh. Bây giờ anh xuống cầu thang đón em đi.”

“Ái Ni… Đã xảy ra chuyện gì phải không? Có phải là Chân Ni đã quay về không? Con bé ấy lại nói năng lung tung điều gì đó phải không?”, nghe thấy giọng nói của tôi, Thiên Diệp lo lắng hỏi.

“Không có gì, chỉ vì em… muốn gặp anh.”

Sau đó Thiên Diệp nói những gì nữa tôi cũng không nghe thấy, khi đóng điện thoại vào, khóe môi tôi chợt cong lên thành một đường cung quái đản.

Thới khắc ấy tôi giống hệt một người đã mất đi tấm khiên che chắn bản thân mình, đang liều mình tìm kiếm một thứ vũ khí, bất kể đó là thứ gì, miễn là có thể gây tổn hại cho đối phương, đều có thể trở thành thanh gươm sắc lẹm của tôi. Còn thanh gươm đó sau này có gây ra nhưng vết thương cho người bên cạnh tôi không, điều đó đã không còn quan trọng.

Ý nghĩ đó khiến cơ thể tôi đột nhiên trở nên mạnh mẽ thêm mấy phần, thậm chí còn đem lại cho tôi cảm giác hưng phấn.

Từ đằng xa tôi đã thấy Thiên Diệp đứng trước cửa nhà, ánh đèn trong sân hắt ra càng khiến cơ thể anh lộ rõ vẻ thanh cao và tuấn tú.

Dù rằng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt anh, nhưng tôi đã có thể cảm nhận thấy sự dịu dàng ấm áp dâng trào trong đôi mắt anh khi tiến nhanh về phía tôi.

Trong khoảnh khắc, cơ thể anh như một vật chiếu sáng tạo ra một vòng hào quang lấp lánh xung quanh.

“Ái Ni, em vừa đi đâu về đấy? Lần sau đừng có ra ngoài muộn thế nữa nhé, đi, bây giờ anh đưa em về nhà…”, Thiên Diệp khẽ cầm lấy tay tôi, kêu lên kinh ngạc vì sự lạnh lẽo của nó.

Chưa đợi Thiên Diệp nói hết câu, tôi đã ôm chầm lấy anh.

Thiên Diệp đột nhiên bị sự nồng nhiệt của tôi làm cho giật mình, không biết phải làm gì.

“Đêm nay em có thể ở lại đây được không? Em… không muốn về nhà”, tôi mờ to mắt, nhìn con chim đang đậu trên bức tường bao quanh nhà.

Con chim ấy cũng nhìn tôi, ánh mắt nó dịu dàng nhưng đầy thương hại.

Cảm giác bị nhìn xuyên thấu ấy khiến tôi phải nhắm mắt vào, liền sau đó tôi nghe thấy tiếng con chim vỗ cánh bay vút lên trời.

“Ưm, cũng được. Chúng ta vào nhà đi, ở đây lạnh lắm”, Thiên Diệp kéo tôi vào trong nhà.

Bàn tay anh vô cùng ấm áp, dường như có thể cứ nắm mãi như thế, cho đến một nơi hoàn toàn không còn giá lạnh.

Tôi đã đến căn nhà Thiên Diệp thuê rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ ở lại đây qua đêm.

Đồ đạc bên trong nhà được bài trí giản đơn, nhưng sự sắp xếp đó mang lại cảm giác rất thân thương. Thậm chí ngay cả chùm đèn, tấm khăn trải bàn kẻ ca rô, lọ hoa giả màu tím… đều là dựa trên ý thích của tôi mà mua về.

Tôi đi khẽ khàng đến bên cửa sổ như một con mèo, nhìn thấy chiếc xe Porsche màu đen đang đỗ ở bên ngoài.

“Hôm nay em… có vẻ hơi khác ngày thường”, mắt Thiên Diệp trở nên đen sẫm, ẩm ướt và trong vắt, “Nhưng như vậy làm anh rất vui”.

Câu nói ấy của anh khiến trái tim tôi bất chợt dâng lên một cảm giác tội lỗi. Người con trai tài năng tuyệt đỉnh này chỉ vì một chút nồng nhiệt nho nhỏ của tôi mà vui mừng tới mức không biết phải làm gì, hệt như một đứa trẻ con.

Anh đối đãi bằng tấm lòng chân thành, còn tôi lại đang chạy theo một mục đích đê hèn mà anh không hề biết.

Thiên Diệp đưa những ngón tay thon dài mang đầy linh khí lên khẽ khàng thận trọng tiến gần đến má tôi.

Chậm rãi từ từ, từng tấc từng tấc rút ngắn dần khoảng cách.

Cuối cùng hai làn da tiếp xúc với nhau.

Không khí xung quanh đột nhiên trở nên ấm áp và nóng bỏng, đến việc hít thở bình thường cũng khó khăn hơn.

Khuôn mặt hoàn hảo của Thiên Diệp tiến gần đến tôi, đôi môi giống như cánh hoa non mướt của anh tỏa ra hương thơm dễ chịu. Một làn sương mỏng manh màu trắng bao phủ trên đôi mắt tuyệt đẹp của anh, đẹp tới mức không gì sánh nổi.

“Thiên Diệp…”

Tôi cố giấu đi sự lo lắng bất an trong lòng, khẽ khàng quay mặt ra.

Thế nhưng những nụ hôn nồng nàn tinh tế ấy vẫn rơi xuống trán tôi, mũi tôi, má tôi, cuối cùng dừng lại ở môi tôi, quyến luyến không rời.

Nụ hôn nhẹ như cánh bướm, mềm mại như lông vũ trong đêm mùa đông lạnh lẽo ấy, trái tim băng giá của tôi bắt đầu ấm lại.

Thiên Diệp đang ở gần tôi, ở gần tôi đến vậy, đột nhiên khiến tôi không thể nào tự chủ.

Bên ngoài vang lên tiếng động cơ ô tô nổ máy, trong đêm khuya thanh vắng âm thanh ấy như một tiếng gào thét đầy phẫn nộ.

Thiên Diệp thở dài, quyến luyến không nỡ rời khỏi môi tôi.

“Làm cho em sợ phải không…”, Thiên Diệp hỏi nhẹ nhàng như mình là người có lỗi.

Tiếng động cơ ô tô bên ngoài vẫn vang lên không dứt, át đi cả lời Thiên Diệp. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ nghi hoặc.

“Thiên Diệp”, tôi gọi anh lại, lẳng lặng ôm lấy lưng anh.

Cuối cùng, động cơ chiếc ô tô thẻ ra một tiếng gầm tuyệt vọng sau cùng rồi phóng vút đi với tốc độ cực nhanh.

Sức lực chống đỡ cho cơ thể tôi từ nãy tới giờ bỗng dưng theo đó biến mất, trong thâm tâm trào lên một thứ khoái cảm của sự trả thù. Tôi khẽ khàng đẩy Thiên Diệp ra, ánh mắt trở nên tĩnh tại hơn bao giờ hết.

“Em thấy có lẽ em nên về nhà thôi.”

“Ái Ni!”, Thiên Diệp nhìn xoáy vào mắt tôi.

Tôi vốn định tỏ ra lạnh nhạt, nhưng trong một phút không để ý, bất chợt ánh mắt chạm phải cái nhìn của anh.

Cái nhìn đó buồn thương và cô tịch, mang theo một cảm xúc gì đó trầm lắng sâu xa.

Tôi đột nhiên mất hết khả năng ngôn ngữ, lần đầu tiên cảm thấy hơi khiếp sợ, không dám nhìn thẳng vào anh.

“Tại vì sao anh luôn luôn cảm thấy em ở rất xa anh? Dù là anh hôn em, ôm em, nhìn em…, vẫn cảm thấy như em đang ở tận chân trời, còn anh thì lại ở nơi góc bể? Mấy năm nay rõ ràng ngày ngày đều có thể gặp nhau, thế nhưng anh vẫn cứ nhớ em. Khắp trí não của anh, tất cả trái tim anh đều không ngừng vẽ nên hình ảnh của em. Càng đến gần, lại càng xa cách; càng đến gần, càng bị tổn thương; càng đến gần, càng thấy đau lòng. Đau lòng đến mức sắp chết đi đến nơi, nhưng vẫn không thể nào rời bỏ em…”

Là như vậy ư? Tôi luôn luôn làm cho Thiên Diệp đau khổ đến vậy ư?

Muốn nói điều gì đó với anh, nhưng cổ họng như co thắt lại, những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay khiến cơ thể tôi đã mệt mỏi rã rời.

Hóa ra hận thù cũng có thể khiến trái tim con người phải mang gánh nặng đến thế này.

Sự căm ghét bản thân bỗng lên đến cực điểm!

Mộ Ái Ni chết tiệt!

Thế nhưng, dù là con tim đang phải chịu sự giày vò, tôi cũng chỉ có thể mấp máy môi, nói: “Thiên Diệp, xin lỗi anh!”

Chút ánh sáng cuối cùng còn sót lại trong đáy mắt Thiên Diệp cũng vụt tắt ngấm, vào thời khắc ánh mắt anh trở nên ảm đạm đó, anh dường như đã mất đi cả thế giới này.

Anh không nhìn tôi nữa, bước ra phía phòng khách, mở cửa.

Động tác vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh tới mức khiến trái tim tôi đột nhiên lại nhói đau.

Cuối cùng tôi nghe thấy anh nói: “Đêm nay đừng về nhà nữa, em ngủ trong phòng này, anh ngủ ngoài phòng khách.”

Khuôn mặt bị một nỗi buồn thương màu xám ngắt bao trùm, đôi môi mím lại cố ngăn cảm xúc, Thiên Diệp lẳng lặng ôm một tấm chăn mỏng ra nằm trên chiếc ghế sa lon ngủ. Cơ thể anh nằm co xoay lưng vào bên trong với tư thế cự tuyệt, vòng cung của tấm lưng trông cô đơn nhưng tuyệt đẹp.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy Thiên Diệp xa lạ như vậy, xa lạ tới mức tôi không dám đến gần.

Nỗi đau còn vương vất lại trong tim thúc đẩy tôi đi đến trước ghế sa lon, nhẹ nhàng thận trọng chạm vào tay anh.

Bàn tay anh có thể dạo chơi trên những phím đàn dương cầm màu đen trắng để tấu lên những khúc nhạc nơi tiên giới, bàn tay anh có thể đưa ra chặn mũi dao sắc lẹm cho tôi mà không hề do dự, lòng bàn tay anh giờ đây vẫn còn in lại “đường chỉ tay”, còn tôi sao có thể…

Sao có thể buông bàn tay ấy ra dễ dàng như vậy?

Xin lỗi anh, Thiên Diệp…

Mãi lâu sau, tôi nghe thấy một tiếng thở dài dịu dàng khẽ khàng giữa cơn thủy triều ào ạt dâng trào, phá vỡ đi màn đêm trước buổi bình minh, vô vàn ánh sáng màu vàng kim xuyên qua những kẻ mây trải xuống, tạo nên một bức họa vô cùng thanh khiết.

Vào thời khắc khi tôi cảm nhận thấy bàn tay anh siết chặt tay mình, cuối cùng… trái tim không còn trống trải.

**

Chiếc Parsche lao vút với tốc độ nhanh như tên bắn dường như làm màn đêm thần bí đầy biến ảo giật mình tỉnh giấc.

Thôi Hy Triệt ngồi trong xe, hai tay nắm chặt lấy vô lăng, dường như giữa mỗi ngón tay đều tóa ra nộ khí đằng đằng. Đôi mắt anh xanh sẫm và lạnh lẽo, đôi môi tuyệt đẹp mím chặt vào thành một đường thẳng trông đầy đau khổ.

Tất cả những bóng đen chập chờn lóe lên trong đôi mắt anh rồi biến mất, trước mặt chỉ còn lại cảnh tượng vừa trông thấy – Mộ Ái Ni đứng bên cửa sổ ôm hôn thắm thiết gã Thiên Diệp đó.

Hiện giờ họ sống cùng nhau ư? Sống chung với nhau ư?

Mới vừa gặp anh xong, cô ấy lập tức cảm thấy cô đơn, thế nên mới tìm đến bên Phác Thiên Diệp ư?

Nhưng vì sao mình lại phải tức giận chứ? Chẳng phải 5 năm trước đã hoàn toàn, hoàn toàn chôn vùi tình cảm đó một cách sạch sẽ gọn gàng ư? Vậy thì vì sao giờ đây khi nhìn thấy cô ấy hôn một người con trai khác mình lại tức giận như vậy?

Còn nữa, vì sao lại phải lo lắng mà đi theo cô kia chứ?

Tại sao giờ đây lại cảm thấy…

Ghen?

Thôi Hy Triệt bị cái từ vừa đột nhiên hiện lên trong đầu làm cho sững sờ kinh ngạc, chẳng lẽ là ghen ư? Cảm giác vừa đau vừa hận đó là ghen ư?

Vậy thì phải chăng nó chứng tỏ anh vẫn còn thích cô, vẫn để tâm đến cô, thế nên mới không muốn cô ở cùng một người con trai khác?

Không! Không thể nào!

Mộ Ái Ni, người con gái đem đến cho anh bao nhiêu hy vọng về viễn cảnh hạnh phúc sau đó tự tay đẩy anh xuống địa ngục trần gian đó, anh không thể nào tha thứ cho cô một cách dễ dàng.

“Đây là sự báo thù của anh ư? Khiến cho tôi không chịu nổi, khiến cho tôi bị sỉ nhục, sau đó dùng những lời lẽ như vậy nói với tôi… ha ha, nhưng những thứ này vẫn còn nhẹ nhàng hơn nhiều so với sự báo thù trước đây anh đem đến cho tôi.”

Nhớ lại cảnh tượng khi Mộ Ái Ni nói ra những câu đó, khoảnh khắc ấy, nỗi căm hận trong mắt cô mới mạnh mẽ làm sao, khuôn mặt mới lạnh lùng kiêu ngạo làm sao, dường như đã hòa vào làm một với bóng đêm đẹp diệu kỳ ở xung quanh.

Cứng cỏi biết bao, khiến người ta phải động lòng.

Nhưng mà… Sự báo thù khi trước? Lại còn hại chết người nữa?

Như vậy rốt cuộc là có ý gì?

Cô ấy bỗng dưng chẳng hiểu vì sao lại có cái bộ dạng đầy thù hận sâu sắc như vậy, chẳng hiểu vì sao lại nói ra những câu hoàn toàn vô trách nhiệm như vậy, thậm chí khó hiểu nhất là anh lại đang ngồi một mình đau khổ ở đây. Rốt cuộc là thế nào kia chứ?

“Ting ting ting ting…”, chuông điện thoại bất chợt vang lên trong xe.

Thôi Hy Triệt cau mày lại, liếc nhìn chiếc điện thoại di động đang vứt bên ghế lái phụ bằng ánh mắt thiếu kiên nhẫn.

Mãi một lúc sau, chiếc điện thoại vẫn rung lên một cách cố chấp.

Rì rì rì rì….

Cú phanh gấp tạo nên một âm thanh ma sát nghe chói tai.

Thôi Hy Triệt cố nén bực dọc liếc nhìn số điện thoại gọi đến, sau đó giận dữ ném chiếc điện thoại xuống sàn xe.

Thế giới này vốn chỉ có cô độc mỗi mình anh, chẳng phải sao?

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s