Bỗng dưng muốn chết – Thanh Sam Phong Lưu – Chương 15.1


Vui lòng không mang truyện ra khỏi TYL khi chưa có sự cho phép!

Để biết các thông tin chi tiết về truyện cũng như những thông báo mới nhất của Tử Yến Lâu, bạn hãy:

  • Follow blog (Ở phần follow me bên tay phải). Mỗi khi có bài viết mới bạn sẽ nhận được thông báomail nhé ^^!
  • Đối với những bạn ít sử dụng mail thỳ bạn có thể LIKE trang FACEBOOK của TỬ YẾN LÂU (bấm vào link để xem) để thường xuyên nhận được thông báo của TYL nhé!

Vậy là mngười không phải lo lắng zì về việc NGÀY NÀO SẼ RA CHAP MỚI NỮA NHÉ!

Vì dạo gần đây Y Thần ít vào wordpress check nên có thể các câu hỏi của mngười Y Thần trả lời sẽ hơi chậm. Mong mngười thông cảm!

Chương 15: Tình bằng hữu

Quãng thời gian yên bình hạnh phúc kéo dài được mười mấy ngày.

Hôm ấy, Tô Liễu, Cố Phi, Bạch Tuyết đang dẫn một nhóm tân thủ đi khai hoang BOSS thì nghe Lão Đại phát hiệu lệnh triệu tập gấp trên UT. Ngay sau đó, Minh Yểm tung ra một địa chỉ, nói bằng một giọng nghiêm khắc hiếm thấy yêu cầu cô và các bạn phải lên xem.

Không phải diễn đàn game, địa chỉ đó một mạng chuyên đăng tải những câu chuyện tình cảm. Số khách ghé thăm quá đông, bài viết mãi không mở được. Tô Liễu trong lòng thấp thỏm bất an, chúa ơi, mong là đừng có liên quan gì đến mình!

Khó khăn lắm mới mở được ra xem, tiêu đề: Em đứng ở bờ bên kia của kí ức dõi theo anh khiến cô xém ngất xỉu, nhưng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Một câu chuyện tình cảm ngôn tình đô thị, có vẻ như không liên quan gì đến một người có tư tưởng “trâu ta ăn cỏ đồng ta” như cô. Tuy không hiểu rõ ý đồ của Minh Yểm, nhưng Tô Liễu vẫn vừa ăn bánh quế vừa từ từ đọc hết câu chuyện.

Cách đây rất lâu, em đã từng cảm tạ trời đất, vì đã đưa anh đến bên em.

Ngày đó, vừa tốt nghiệp, lần đầu đặt chân đến thành phố T, cuộc sống khó khăn. Tiền lương hàng tháng chỉ đủ chi trả tiền thuê nhà, điện nước và dư ra một chút. Có lần em cải thiện nấu cho anh một món ngon mà anh cũng không nỡ ăn. Hai đứa đẩy qua đẩy lại, cho tới khi thức ăn nguội ngắt, ăn xong thì đau bụng. Khuôn mặt tái nhợt nhưng anh vẫn cười hi hi, vừa cười vừa khóc, anh nói anh có lỗi với em.

Mới đọc được một đoạn ngắn thì hết bánh. Nhân lúc bố mẹ không để ý, Tô Liễu nhanh chóng chạy ra tủ lạnh lấy thêm một hộp nữa. Vừa lén lút ăn vừa lúng búng nói vào mic: “Chị Minh Yểm, em không có hứng thú với những bài viết hồi tưởng về kí ức.”

Không thấy chị Minh Yểm trả lời, chỉ có tiếng Cố Phi nói khẽ: “Tô Tô, cậu cứ đọc hết đi đã.”

“Ừ”. Tô Liễu đáp một tiếng, rồi lại kiên nhẫn vùi đầu vào đọc tiếp. Nhưng, vừa liếc được vài dòng, cô bắt đầu nhận ra có điều gì đó rất khác.

Cách đây mấy năm, em thấy mừng vì anh chỉ mê chơi game.

Lúc này, cuộc sống đã khá lên nhiều, có nhà có xe lại có cả công ty riêng. Công việc đi vào quĩ đạo ổn định, nên anh cũng thư thả. No cơm ấm cật, mấy người bạn của anh đã bắt đầu có bồ nhí, riêng anh chỉ mê mải chơi game. Có lần em nổi giận, anh rời mắt khỏi màn hình quay đầu lại nhìn em và nói, một khi đàn ông có sở thích có đam mê thì sẽ không nảy sinh tình cảm ngoài luồng. Khi nói câu đó, mắt anh ngời sáng thẳng thắn và kiên định.

Có liên quan tới game? Thái độ của chị Minh Yểm, Lão Đại và Doanh Vũ đều rất lạ, lẽ nào… Quên cả việc ăn bánh, Tô Liễu chăm chú lật tiếp trang sau:

Thời gian ngừng trôi kể từ câu nói đó. Nhiều đêm và nhiều đêm sau đấy, mỗi lần một mình ru con ngủ, em lại nhớ tới ánh mắt thẳng thắn và kiên định của anh.

Em loanh quanh nơi bến bờ kỉ niệm, lặng lẽ trên con đường từ công ty trở về nhà, lặng lẽ giặt giũ lau dọn, lặng lẽ đưa đón con, lặng lẽ thu xếp mọi việc để anh ngày yên tâm công tác, đêm… thỏa chí chơi game.

Em thích ngắm anh cười tươi như một cậu bé con, khoe với con trai rằng hôm nay ba vừa có món giao dịch lớn hay hành hội của ba tiêu diệt được một lão quái. Em thích ngắm khuôn mặt chai sạn vì cuộc sống của anh nay lại được nở nụ cười rạng rỡ.

Những lúc đó, em đâu có biết. Anh không chỉ vui sướng với chiến công lẫy lừng trong thế giới ảo, mà còn đang ngây ngất với những mĩ nhân trong đó.

Tô Liễu đọc đến đây thì nghe thấy có tiếng huỵch rất lớn trên UT, tựa như có một vật nặng vừa rơi xuống đất. Thoáng ngạc nhiên đôi chút, cô tiếp tục bị cuốn hút bởi nội dung câu chuyện.

Cách đây ít ngày, em đặt một miếng thủy tinh lên cổ tay và nói với anh rằng trừ phi em chết thì mới có thể li hôn.

Lúc này, đã không còn biết nên nói gì nữa, đàn ông chơi game thì sẽ không cặp bồ? Ai đã nói thế, ha ha, vậy mà em cũng tin. Lẽ nào trong game không có đàn bà, không có phụ nữ?

Anh nói, cô ta hiểu anh hơn em, anh nói cô ta thật sự yêu con người anh, anh nói hai người có tiếng nói chung, hai người tâm đầu ý hợp. Cuối cùng thì em đã hiểu, tám năm qua chỉ là một giấc mộng hoang đường, cuối cùng thì em đã hiểu, anh – người thuộc về em đã tan biến thành mây khói kể từ giây phút anh bước vào trò chơi đó.

Từ bến bờ kỉ niệm, em dõi theo bóng anh.

Dõi theo anh đem tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta đi cung phụng người phụ nữ khác.

Dõi theo những gì tốt đẹp giờ đã vỡ vụn.

Dõi theo con người anh trong trò Anh hùng, con người giống như nick nam anh tự đặt cho mình phụ anh một đời, Nguy Hại Tứ Phương.

Dõi theo con người anh trong trò Anh hùng, con người giống như nick nam anh tự đặt cho mình phụ anh một đời, Nguy Hại Tứ Phương…

Tô Liễu trân trân nhìn hàng chữ cuối cùng, cảm giác hít thở cũng thật khó khăn, miệng cô hơi hé ra, nhưng cuối cùng cũng giống như chị Minh Yểm và các bạn, không biết nói gì cho phải.

Cả phòng chat UT im bặt. Một lúc sau, có tiếng thút thít.

“Chị Minh Yểm, tất cả là lỗi của em.” Bạch Tuyết lên tiếng, giọng nghẹn ngào.

Tô Liễu giật mình, thầm nghĩ: Hỏng rồi, thì ra nội dung bài viết trong topic này là có thật. Cô vẫn đang ôm hy vọng, người thứ ba được nhắc tới trong đó không phải là Bạch Tuyết. Nhưng nay cô bé đã lên tiếng thừa nhận, điều này khiến Tô Liễu vừa giận vừa bực.

Không chỉ mình cô có suy nghĩ ấy, Doanh Vũ là người lên tiếng đầu tiên: “Bạch Tuyết, đầu óc em có vấn đề rồi chắc. Dù nói thế nào thì Nguy Hại Tứ Phương cũng hơn em mười mấy tuổi, dù em muốn có bạn trai thì cũng có thể tìm anh, sao em lại cặp với một ông chú để mang tội loạn luân như thế?”

“Cậu im ngay, Tiểu Thích.” Tô Liễu vốn không biết phải nói thế nào, nhưng nghe Cố Phi nói lung tung cô không thể nhịn được. Đã lên tiếng thì phải nói cho hết, cô đành lấy dũng khí nói một hơi: “Bạch Tuyết này, chị luôn đánh giá em là người có tính kỉ luật, tốt hơn chị Tiểu Ngược và anh Doanh Vũ. Chị thấy em trừ những ngày cuối tuần ra, những ngày khác trong tuần đều online rất muộn và cũng chỉ chơi một lúc là out. Chị nghĩ, chắc em làm xong hết bài tập mới lên mạng để thư giãn một chút, nên không khuyên can nhiều. Ngay cả việc em thích Nguy Hại, chị cũng chỉ nhắc nhở em là đừng nên gặp mặt, đừng để tình cảm phát triển ra ngoài cuộc sống thực. Chị luôn cho rằng em rất thông minh, thông minh hơn chị ngày trước rất nhiều. Hồi mới chơi trò Ngụy Tấn , chị cũng đã thích anh chàng sư phụ đầu tiên của chị. Khi đó anh ta hẹn chat webcam với chị nhưng webcam nhà chị lại bị hỏng, phải đợi tới kì nghỉ mới đi mua được. Có điều trong mười mấy ngày đó, anh ta đã cưới luôn sư tỉ của chị. Và chị hiểu ra rằng, mọi thứ trong trò chơi đều không thể coi là thật.”

Tô Liễu nói nhanh đến nỗi suýt thì bị sặc nước bọt của chính mình. Dừng lại một lúc, thấy không ai tiếp lời, cô đành nói tiếp: “Còn cả Doanh Vũ nữa, thời gian đầu khi cậu ta có rất nhiều tiền, nay lấy mai bỏ, mỗi ngày thay một vợ. Em xem, trong game online làm gì có thứ tình cảm nào gọi là chân tình?”

“Tô Tô, mình cưới nhiều vợ như thế cũng chỉ là để xả giận mà thôi, vì cậu đã không chịu lấy mình.” Cố Phi yếu ớt nêu ý kiến.

“Tiểu Thích im ngay.” Lần này người lên tiếng là chị Minh Yểm. “Đừng vờ vịt trưng bộ mặt chung tình ra, sau khi Tô Tô không chơi game, em cũng lấy không ít vợ đâu.”

Tiếng khóc nghẹn ngào của Bạch tuyết nhỏ dần. Bạch Tuyết nghẹn ngào vài tiếng, nói câu được câu mất: “Chị Minh Yểm, xin chị hãy tin em. Em… em thật sự là không yêu cầu Nguy Hại Tứ Phương phải li hôn.”

Nghĩa là…

Tô Liễu thấy mình như bị nội thương. Vẫn hết sức bình tĩnh, chị Minh Yểm lạnh lùng hỏi: “Nói vậy nghĩa là ngay từ đầu em đã biết việc hắn ta có gia đình rồi?”

“Vâng ạ.” Bạch Tuyết thút thít. “Ngay từ đầu Nguy Hại nói anh ấy đã có gia đình rồi, nhưng em nghĩ đấy là trong cuộc sống thực nên không để ý. Chị Minh Yểm, em chỉ muốn Quả Táo Bạch Tuyết lấy Nguy Hại Tứ Phương trong game thôi. Còn ông chú già ngoài đời đó em không thích chút nào cả.”

“Thế em đã gặp mặt hắn ta lần nào chưa?” Lão Đại lạnh nhạt hỏi.

Vấn đề chính đây rồi, Tô Liễu vặn volume lên mức to nhất, chăm chú lắng nghe.

“Gặp rồi ạ.” Bạch Tuyết đau khổ đáp. “Anh ta đến chỗ em công tác, nên đã gặp hai, ba lần rồi.”

“Hai, ba lần? Hai người mới qua lại trong game chưa đầy hai mươi ngày thôi mà.” Giọng Cố Phi lắp bắp, thể hiện sự bất lực và buồn bã khó diễn tả.

Tô Liễu tức giận đến mức đau cả ngực. Cô hoàn toàn không biết nên nói… hay mắng cô bé đó thế nào nữa.

Sau khi hít một hơi thật sâu, cô nặng nề ngả người về phía sau, hoàn toàn quên mất vừa rồi tiện tay kéo một chiếc ghế không có lưng tựa, chỉ nghe “rầm” một tiếng, cả người và ghế ngã lăn dưới sàn gỗ.

“Dạ, con ngồi không vững, nên chẳng may bị ngã ạ.” Tô Liễu cười ngây ngốc với hai vị phụ huynh nghe thấy tiếng động vừa chạy vào.

“Lớn thế này rồi, có ngồi không thôi mà cũng ngã, dưới mông con mọc đinh chắc?” Bà Tô bực bội nói xong, thoáng liếc mắt về phía màn hình máy tính, rồi lẳng lặng bỏ ra ngoài.

Tô Liễu cẩn thận chặn cửa. Vừa đeo xong headphone, cô đã nghe tiếng Doanh Vũ gọi thảm thiết: “Tô Tô, đây là câu chuyện nghiêm túc, cậu xúc động làm gì!”

Ai xúc động? Cô đang rất tức giận ! Tức giận! Tô Liễu xoa xoa chỗ mông bị ngã đau và quyết định lờ Cố Phi đi. Không ngờ, đơn giản chỉ vì ngồi không vững mà ngã của cô lại khiến mọi người có nhiều liên tưởng đến thế.

Lão Đại: “Tô Tô, nếu chuyện của Bạch Tuyết gợi lại cho em kí ức đau buồn, thì em cứ out trước, để bọn anh xử lý.”

Minh Yểm: “Bạch Tuyết, em đừng nghĩ là có thể tách bạch hai thế giới ảo và thực. Hãy nhớ rằng, chính những con người thực đang điều khiển những nhân vật ảo trong game. Chuyện của Tiểu Ngược, chị vốn không định nhắc lại, nhưng giờ chắc cũng nên kể cho em nghe rồi.”

Nói đến đây, Minh Yểm dừng lại và hỏi: “Tô Tô, chị có thể nói không?”

Đại tỉ của tôi ơi, chị vừa nói là “nên kể” rồi còn gì. Tô Liễu len lén trừng mắt, nhưng quả thực cũng nhẹ lòng khi nghe câu hỏi của chị Minh Yểm. “Không sao đâu chị, em cũng không có ý định giấu Bạch Tuyết. Khi đó không nói cho em ấy biết là vì nghĩ em ấy còn nhỏ, không muốn để em ấy phải tiếp xúc vơi những chuyện không hay sớm.”

Minh Yểm: “Bạch Tuyết không còn nhỏ nữa, cũng cần biết việc gì nên làm việc gì không nên làm rồi.”

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s