Nói yêu em lần thứ 13 (tập 2) – Tiểu Ni Tử – Chương 15.3


3

Cơ bản là tôi không thích cô, lần này quay về cũng không phải là vì cô, thế nên cô đừng có làm ra vẻ đa tình!

Đừng có làm ra vẻ đa tình ư?

Chân Ni lao ra khỏi biệt thự, câu nói ấy cứ liên tục vang lên trong đầu cô ùng oàng như tiếng sấm nổ, sau đó vọng lại một cách dữ dội khiến tâm tư bỗng thành một mảng rối tung. Những dòng nước vẫn tiếp tục trào ra từ viền mắt đã đỏ mọng làm tầm nhìn trở nên mơ hồ, khiến cô không sao phân biệt được giới hạn giữa trời và đất.

Đưa tay lên gạt nước mắt, Chân Ni tự nói với mình đừng quá thảm hại như vậy, cô cần phải thật xinh đẹp khi đứng trước mọi người.

Thôi Hy Triệt! Anh cho rằng anh là ai chứ?

Tôi nói cho anh biết, những người thích tôi, những người muốn được hẹn hò với tôi có thể xếp một hàng dài vòng quanh trái đất. Bây giờ anh nói muốn rũ bỏ tôi, sau này anh có hối hận khóc lóc van xin tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh!

Chân Ni xồng xộc đi xuyên qua hết con phố này đến con phố khác, giống hệt một con thú nhỏ bị thương.

“Đi kiểu gì vậy…”, những người đi đường chuẩn bị phát mắng nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của cô lập tức kinh ngạc nuốt những lời định nói vào trong, “Là…là.. Chân Ni? Ôi trời!”

“Đúng rồi, đó đúng là Chân Ni rồi còn gì.”

“Sao cô ấy lại ở đây? Oa!”

Người đi trên đường nhanh chóng tiến gần đến Chân Ni, không tin nổi việc một đại minh tinh trên màn bạc lại xuất hiện trong thế giới thực thế này.

Gạt đi một vũng nước mắt, Chân Ni cuối cùng cũng có ý thức được tình trạng hiện nay, lớn tiếng nói: “Nhìn gì chứ? Có gì hay ho mà nhìn? Thích xem người khác khóc lắm à?”

Là minh tinh thì không được khóc hay sao?

Vì là minh tinh nên để cho các người được phép bàn tán về bộ dạng nhếch nhác hay sao?

Vì là minh tinh nên dù thất tình cũng phải cố kìm nén để không khóc hay sao?

Dùng hết sức để nói ra câu đó xong, đầu óc Chân Ni dường như trở nên trống rỗng, mịt mờ không biết phải đi hướng nào. Đám người hiếu kỳ đang hưng phấn, xe chạy qua chạy lại, rồi cả màn hình kỹ thuật số cực lớn trên tòa nhà cao tầng đang phát một đoạn tin về giới giải trí… tất cả bắt đầu quay vòng tròn trong tầm mắt của cô.

“… “Công chúa Thiên Ảnh” Chân Ni từ giờ sẽ biến mất khỏi làng giải trí? Đây là chủ đề được dư luận bàn tán nhiều nhất trong thời gian gần đây, số lượng truy cập tìm kiếm trên mạng internet cũng đạt tới mức cao điểm… Doanh nghiệp hợp tác tuyên bố sẽ dừng tất cả hoạt động tuyên truyền về đồ trang sức do Chân Ni làm đại diện… đồng thời truy cứu những tổn thất do việc này gây ra..”

Là ai nhỉ?

Là ai đang nói nhỉ?

Chân Ni tức giận nhìn lên, những ngón tay run rẩy không thể che giấu nổi nỗi sợ hãi khủng khiếp trong lòng.

Từ giờ cô sẽ biến mất khỏi làng giải trí ư? Sau đó mang theo một gánh nặng nợ nần quái quỷ nào đó và sống ảm đạm qua ngày? Mọi người sẽ dần dần quên đi cái tên Chân Ni, giống như Chân Ni từ trước đến nay chưa từng xuất hiện trước mắt công chúng vậy.

Không thể nào, không thể nào như thế được!

Trong thâm tâm Chân Ni phủ nhận một cách quyết liệt, ánh mắt dần dần chết cứng trên màn hình điện tử. Trên đó là hình ảnh cô hoảng hốt, bộ mặt thất sắc không biết làm sao khi bị đám chủ nợ thúc ép, hoàn toàn không còn chút nào vẻ đẹp sáng ngời của một ngôi sao nổi tiếng. Những con người hung hăng dữ tợn đó dường như đang xông ra khỏi màn hình. Trong mơ hồ, những người đi trên đường cũng như mang những khuôn mặt đó, cười độc ác như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

“Các người tránh ra, tôi sẽ không thỏa hiệp đâu! Tránh ra, cho dù Thôi Hy Triệt đã rũ bỏ tôi, tất cả mọi người đều rũ bỏ tôi, còn cả mẽ cũng… rủ bỏ tôi, tôi vẫn sẽ sống tốt hơn bất cứ người nào.”

Chân Ni điên cuồng chạy ra khỏi đám người vây quanh, trong đầu hiện lên những hình ảnh đầy buồn thương vốn đã ngủ quên bao nhiêu năm qua trong miền ký ức sâu thẳm…

“Ái Ni nhà chúng ta thi được điểm cao nhất, mẹ vui lắm. Đây là váy công chúa mẹ mua cho Ái Ni, có đẹp không?”

“Mẹ, con cũng muốn có.”

“Nhưng mà Chân Ni vẫn chưa cố gắng học giỏi, thế nên chưa được mẹ thưởng cho.”

“Mẹ, mẹ thật là thiên vị, mẹ là người mẹ xấu.”

“Chân Ni không nghe lời rồi.”

“Mẹ cơ bản không yêu thương con, nếu đã không yêu thương con thì vì sao còn sinh ra con. Con ghét mẹ, con ghét chị ấy, con ghét, con ghét!”

Liệu cô có phải là người khiến người ta chán ghét không?

Vì soa ngày hôm đó khi cô chạy đi mẹ lại không đuổi theo, mà cứ thế rồi bỏ cô?

Bởi vì mệt mỏi khi trông thấy cô ư? Thế nên không nói một lời mà cứ thế ra đi?

Thật quá tàn nhẫn. Thật vô cùng tàn nhẫn…

Không biết đã bao đêm rồi Chân Ni vẫn thường tự hỏi mình như vậy, người phụ nữ có nụ cười đẹp nhất trên thế gian này ấy, vì sao lại nhất quyết không xuất hiện, nhất quyết không quay lại thăm cô một lần? Vậy thì nụ cười tươi đẹp đó cũng giống như ánh sáng tươi đẹp nhất dưới đáy biển sâu, xa vời không thể nào với tới.

Pin pin pin!

Những tiếng còi xe chói tai trên đường không ngừng vang lên.

Chân Ni chợt dừng bước lại như giật mình tỉnh giấc, ngước mắt lên, trong tầm mắt đã trở nên mơ hồ chỉ thấy hết chiếc xe này đến chiếc xe khác đang lao thẳng vào cô, tốc độ cực nhanh mang theo luồng gió lạnh buốt khiến ngay cả thần chết cũng phải thót tim.

“Chân Ni, cẩn thận đấy”

Nhiều người như vậy, nhiều người như vậy… sao chỉ có một giọng nói vẳng tới.

Là ai nhỉ?

Quen thuộc quá nhưng cũng xa vời quá.

Trong ký ức hình như cũng đã từng có người gọi cô với vẻ lo lắng như vậy…

Đầu đau quá…

Những người đi bên đường vây lấy, trên bầu trời không biết tự khi nào đã ngợp đầy những bong bóng nhỏ màu trắng khẽ khàng, huyễn hoặc, sau đó hóa thành những cánh hoa bồ công anh. Tiếng chuông nhà thờ từ xa vẳng lại dường như đang đánh thức một ký ức xa xăm ai đó đã lãng quên.

Người đi đường nhìn theo những trái bong bóng nhỏ xinh tuyệt đẹp đó rơi trên người Chân Ni.

Mái tóc dài mềm mại, đôi mắt ngậm sương diễm lệ tới mức người ta phải giật mình. Giữa phố xá nhộn nhạo, ánh mắt thảng thốt hốt hoảng đó vô cùng thuần khiết và vô hại.

Khí chất tỏa sáng như những ngôi sao vốn có ở Chân Ni khiến cô giống hệt một nàng công chúa sống giữa lâu đài nguy nga trong truyền thuyết thời Trung cổ, vẻ đẹp làm cho người ta quên mất cả việc hít thở bình thường.

Ngay cả những trái bong bóng trong trắng xinh xinh đang bay ngợp trời ấy cũng giống hệt những món đồ trang sức thoắt ẩn hiện, buộc người ta không thể không nhìn.

“Chân Ni, đừng động đậy.”

Theo hướng tiếng gọi ấy, Chân Ni hốt hoảng quay người lại, nhưng mắt cô đã không còn phân biệt nổi đâu là hư ảo, đâu là thế giới thực nữa.

Sợi dây cung vốn buộc chặt trong đầu đột nhiên đứt đoạn, cô rơi vào trong màn đêm đen kịt.

Trong thâm tâm vẫn còn một chút nghi hoặc…

Là ai nhỉ?

**

“Chân Ni!”

Tôi vội vội vàng vàng từ nhà Thôi Hy Triệt lao ra đuổi theo, cuối cùng bắt kịp Chân Ni giữa phố.

Vẻ mặt của Chân Ni khi đứng giữa dòng người xe cuồn cuộn đó thật vô cùng quen thuộc, giống hệt con bé hồi còn nhỏ tùy tiện chạy ra đường, cũng giống như thế này, khóc đến mức nước mắt ướt đầm trên mặt, trong đôi mắt trong sáng như sao chỉ còn lại sự yếu đuối bất lực.

Em gái tôi, Mộ Chân Ni, người tôi hết lòng che chở, vì sao đến tận giờ phút này tôi vẫn chưa thể nào thực hiện được lời hứa đem lại hạnh phúc cho nó chứ?

“Chân Ni, em làm sao rồi?”

Chân Ni mềm nhũn ngã xuống, những trái bong bóng nhẹ nhàng rơi trên mái tóc thả buông của con bé.

Đẹp tới mức không thể diễn đạt thành lời.

Dường như sắp sửa biến thành bọt biển giống như nàng tiên cá rồi tan đi trong cái đẹp thê lương.

Thời khắc ấy, mọi nỗi buồn thương trào lên chặn cứng ở cổ tôi, khó chịu và vô cùng đau đớn.

Cơn ác mộng ngày đêm luấn quấn quanh tôi giờ đây lại tái diễn một lần, khiến tôi không thể nào chịu nổi.

Lần đầu tiên ấy, tôi mất đi người mẹ có nụ cười tươi đẹp nhất thế gian, còn giờ đây… tôi tuyệt đối không thể để mất người thân duy nhất còn lại trên đời của mình – Chân Ni.

“Chân Ni! Chân Ni! Chân Ni…”, cơ thể tôi ôm trong lòng sao mà nhẹ đến thế, khuôn mặt với đôi mắt nhắm nghiền của con bé trắng toát như tuyết.

“Các người tránh ra, tránh ra.”

“Mau gọi điện, mau gọi điện cho xe cấp cứu.”

“Chân Ni, em làm sao thế này?”

Giữa đám người đông đúc ấy chỉ nghe thấy tiếng tôi vừa khóc vừa gọi…

Còn những trái bong bóng xinh xinh bay rợp trời cứ cuốn xoay trong gió, giống như màn sương tỏa lan trong ký ức.

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s