Nói yêu em lần thứ 13 (tập 2) – Tiểu Ni Tử – Chương 16.3


3

Uyển Lỵ Hương đưa chúng tôi đến một nhà hàng Nhật Bản, vừa vào đến bên trong đã thấy trên cánh cửa trên vách gỗ, ngay cả trên kimono của các nhân viên phục vụ đều in hình những bông hoa anh đào màu hồng phấn đầy mê hoặc. Xung quanh cũng luôn phảng phất một mùi hương vô cùng gần gũi thân thương làm say đắm lòng người.

Sau khi các món ăn mang đậm phong vị Nhật Bản được bày lên trên bàn, Tư Sâm ra sức uống từng ngụm lớn rượu trắng.

“Này, đồ ngốc, anh uống như vậy thì lãng phí rượu quá!”, Uyển Lỵ Hương vội vàng cầm một chai rượu khác cất đi.

Tư Sâm cúi gục đầu xuống, sau đó lại ngẩng lên, mắt nhìn thẳng vào tôi, cái nhìn sâu hút ấy như ẩn chứa biết bao nhiêu tình cảm không biết gọi tên là gì.

“Uống đi, hy vọng sau khi rời khỏi hiệu bánh ngọt nhỏ bé này em sẽ sống thật là vui vẻ, còn nữa…”, giọng nói của Tư Sâm bỗng chốc trở nên đầy thương cảm, mang theo một hương vị gì đó như có như không giống hệt rượu trắng trong chiếc cốc.

Nhìn vài mắt anh ta, tôi không cách nào ép mình giả bộ lạnh nhạt được, chỉ có thể nở nụ cười để anh ta cảm thấy yên lòng.

“Còn nữa, em nhất định phải tham gia cuộc thi làm điểm tâm lần này đấy. Em nhất định sẽ thắng, nhất định sẽ thắng! Bởi vì tất cả những gì anh có thể dạy được đều đã gửi hết lại cho em, trong đó bao gồm cả tình yêu đầu của anh…”

“Khục khục khục…”, Uyển Lỵ Hương bị sặc rượu, nước mắt khẽ khàng lăn trên khuôn mặt sáng tươi.

Chị ấy rút mấy tờ giấy ăn ra lau, mới ngăn được dòng nước mắt lại.

Sau đó, Uyển Lỵ Hương vội vàng đứng lên, buông tõm một câu: “Tôi đi ra phòng rửa tay, đừng để tên ngốc này uống say đấy.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, chỉ nhìn thấy ở khóe mắt Uyển Lỵ Hương vẫn còn một giọt nước sắp thành hình, ngưng tụ trong đó là tình yêu sâu sắc đối với một người. Chĩ ấy đi ra như chạy trốn, cánh cửa mở xoạch ra cũng quên không đóng lại.

“Tên ngốc? Bà già Uyển Lỵ Hương đó sao lúc nào cũng nói mình là tên ngốc thế? Phụ nữ mà hung dữ quá làm sao đàn ông thích cho được!”, Tư Sâm có vẻ không thích hợp với kiểu ngồi của người Nhật, thêm vào đó lại hơi say, đứng bật dậy, lắc la lắc lư tiến gần đến tôi, “Ái Ni, em nói xem, một chuyên gia điểm tâm đẹp trai và thông minh như anh có phải là thằng ngốc không?”

Tôi hơi cong môi lên vì bộ dạng say rượu của anh ta.

Không phải thằng ngốc thì còn là gì chứ? Đến cả việc người ta thích anh mà anh cũng không biết.

“Này, cẩn thận”, tôi giật mình kêu lên, chân Tư Sâm đá vào chân bàn, cả cơ thể lảo đảo ngã sấp về phía tôi.

Xoảng!

Bát đĩa rơi vỡ trên sàn, còn Tư Sâm vẫn mặt đối mặt nhìn tôi với vẻ si ngốc, nằm yên trên người tôi ra chiều hưởng thụ. Anh ta nở nụ cười rạng rỡ, trong đôi mắt dường như đang có dòng nước suối nóng vô cùng ấm áp, tỏa ra làn sương khói mông lung.

Điên mất, anh ta nặng quá!

Tư Sâm vẫn cười hết cỡ: “Xin lỗi em, ngã phải em rồi đúng không? Anh lập tức dậy đây.”

Dù miệng thì nói thế, nhưng Tư Sâm lại nắm lấy tay tôi.

Không kịp chống lại, Tư Sâm đã áp hai tay tôi lên mặt anh ta, sau đó nói bằng chất giọng êm ái khiến người ta ngây ngất: “Ái Ni, nếu như anh xuất hiện sớm hơn người con trai đó, liệu em có thích anh không?”

Trái tim tôi đột nhiên đập loạn lên không ngừng được, ánh mắt cố kiếm từng chi tiết nhỏ trên khuôn mặt anh ta để chứng tỏ rằng anh ta đang giả bộ say khướt.

Khi ấy tôi chợt cảm thấy một ánh mắt khác, lạnh ngắt và phẫn nộ hệt như một tảng băng đang chiếu thẳng vào mình. tôi bất giác run lên bần bật, ánh mắt vượt qua Tư Sâm, nhìn thấy một cái bóng đang đứng thẳng hệt như bức tượng điêu khắc ở cửa ra vào.

Trong khoảnh khắc ấy thời gian dường như đông cứng lại, không tiếp tục trôi đi nữa.

Ảo ảnh của những đóa hoa anh đào ở xung quanh bỗng rợp đất rợp trời, từng đóa từng đóa nở đến cực điểm rồi nhanh chóng úa tàn, rơi rụng.

Còn đôi mắt có màu xanh ngắt như nước biển Aegean [1] đó lại lạnh lẽo tới mức đáng sợ, giống hệt một vực nước sâu nhìn không thấy đáy khiến người ta không thể nào thở nổi.

(1. Một vịnh nằm ở Địa Trung Hải, giữa Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ.)

Thôi Hy Triệt?

Người đứng đó là Thôi Hy Triệt!

Tôi siết chặt những ngón tay lại, mở to mắt với vẻ kinh hoàng.

“Sao thế?”, Tư Sâm không hề ý thức được sự thay đổi của xung quanh, cúi đầu áp sát mặt tôi hỏi: “Trán em lạnh thế, em lạnh à?”

Thôi Hy Triệt quay nghiêng đầu, không nhìn cảnh tượng bên trong phòng nữa, nhưng sự phẫn nộ toát ra từ cơ thể anh ta dường như sắp bùng nổ tới nơi.

Cái dáng đứng nghiêng khiến người ta phải nín thở ấy, khiến những cánh hoa anh đào trên cánh cửa bỗng trở nên mất hết sắc màu.

Tôi bấm các ngón tay vào lòng bàn tay,cố gắng buộc mình trấn tĩnh lại.

“Tư Sâm, anh uống nhiều quá rồi đấy”, tôi đẩy Tư Sâm ra, kiềm chế không để mình nghĩ đến bóng người bên ngoài cửa đó nữa.

“Ái Ni, em vẫn chưa trả lời anh mà”, Tư Sâm một lần nữa áp sát tôi.

Ánh mắt tôi lập tức trở nên vô cùng lạnh lẽo, quay đầu lại nhìn anh ta, nói rành rọt từng chữ: “Không. Đây là câu trả lời của em.”

Nói xong, mắt tôi đã không kiềm chế được việc nhìn ra phía ngoài cánh cửa trống rỗng.

Thôi Hy Triệt đã.. đi rồi.

Còn Tư Sâm trước mặt tôi khi đó ngã ngửa ra đằng sau vì lực đẩy.

“Tư Sâm!”, Uyển Lỵ Hương vừa quay vào đã lo lắng chạy đến. Chị ấy cẩn thận kiểm tra một lượt, sau đó thở phào nhẹ nhõm, cười nhạt nói: “Cái tên ngốc này mới uống có mấy cốc đã say rồi.”

“Thế nhưng chị lại rất thích cái tên ngốc đó…”, tôi nhìn về phía Uyển Lỵ Hương đầy ý vị.

“Ngốc nghếch… mà vẫn thích, vậy thì lẽ nào tôi lại không phải là một tên ngốc nữa”, ánh mắt Uyển Lỵ Hương lấp láy, dường như không đủ sức để trả lời.

Tôi nhướng mày lên, đây là lần đầu tiên tôi thấy bộ dạng yếu đuối như vậy của Uyển Lỵ Hương.

“Làm việc cùng với hai kẻ ngốc này lâu như vậy, tôi cũng thật…”

Còn chưa nói dứt lời, cánh cửa phòng đã bị đẩy ra chầm chậm.

Khe hở giữa hai cánh cửa mỗi lúc một lớn.

Lớn hơn.

Thôi Hy Triệt đang đứng bên ngoài hành lang, ánh mắt như thiêu đốt.

Anh ta sải bước vào bên trong, đôi lông mày thanh thoát tỏa ra một luồng khí cao vời.

Còn tôi cứ lùi lại từng bước một, cảm nhận thấy anh ta đang cố giấu đi cơn giông bão đã thành hình ở trong lòng đằng sau cái vẻ bình tĩnh đó.

Đi được vài bước, Thôi Hy Triệt dừng lại, nhìn Tư Sâm đang say bí tỉ, vẻ tàn khốc lóe lên trong mắt. Anh ta lạnh lùng cất tiếng: “Anh nên cảm thấy may mắn vì đã uống say như thế!”

Sau đó, Thôi Hy Triệt nhìn tôi, buông ra một mệnh lệnh không thể chống cự: “Đi theo tôi!”

Tôi sững sờ nhìn anh ta, không thể nói được điều gì.

Bãi đỗ xe bên ngoài nhà hàng Nhật Bản.

“Buông tay ra! Anh buông tay ra cho tôi!”, tôi gầm gừ trong sự tức giận, cổ tay trái bị Thôi Hy Triệt dùng lực mạnh siết chặt, làm thế nào cũng không sao thoát ra được.

Anh ta dựa vào cái gì mà kéo tôi đi như thế?

Thôi Hy Triệt đột nhiên dừng lại, giơ cánh tay tôi lên, nghiêm giọng nói: “Lẽ nào cô còn không biết ư? Chỉ khi nào tôi bỏ tay cô ra, cô mới có thể đi! Nếu không thì không ai có thể tách cô ra khỏi tôi! Bản thân cô đừng có nghĩ đến chuyện bỏ trốn!”

Tay tôi dường như sắp bị anh ta vặn cho gãy lìa đến nơi, đau khủng khiếp.

Tôi cắn chặt môi một cách ngạo nghễ, đối kháng lại với anh ta trong thế giới vô danh.

Nêu như tôi không muốn ở bên cạnh anh, nhất định tôi sẽ…

Không – hoặc vẫn là có thể, bởi vì giờ đây tôi đã trở thành quản gia dưới quyền sai khiến của anh ta.

Trong phút chốc, tất cả sức mạnh để phản kháng và giằng co trong cơ thể tôi theo nhau trôi tuột hết, chỉ còn lại thân hình trống rỗng kêu gào trong cơn gió.

“Vì sao cô không trả lời tôi? Sau nụ cười của cô lại có thể dành cho cái gã con trai ở trong kia, còn đối với tôi thì luôn luôn lạnh lùng như vậy? Đối với tôi, gã Thiên Diệp đó là mục tiêu mới, thế nên cô mới vứt bỏ tôi để chọn hắn ta. Còn bây giờ đối với Thiên Diệp, cái gã ngốc ngếch kia lại là mục tiêu mới, thế nên cô muốn vứt bỏ Thiên Diệp có đúng không? Thật là đáng thương, ha ha, cả tôi và Thiên Diệp đều là những kẻ dại khờ!”

Anh ta cười lớn với vẻ phóng túng, nhưng nụ cười đó khiến tôi sởn da gà.

Những lời nói đó đều không thể sánh được với ánh mắt lạnh lùng khinh bỉ của anh ta, trong khoảnh khắc đó tôi như bị chém trăm ngàn nhát kiếm, khắp người đầy những vết thương ngang dọc.

Cam Trạch Trần bỗng lái chiếc xe Porsche màu đỏ từ đâu đến, dừng lại bên cạnh chúng tôi: “Oa oa oa! Triệt, cậu mau dừng tay lại đi, tay em yêu sắp gãy đến nơi rồi!”

Nói xong, anh ta vội vàng xuống xe, đến gỡ từng ngón tay Thôi Hy Triệt khỏi tay tôi.

Từng ngón, từng ngón….

Bàn tay cuối cùng cũng rời khỏi cô tay tôi, sự tuyệt vọng chợt lóe lên trong đáy mắt Thôi Hy Triệt.

“Triệt à, Lucas, đối tác bàn chuyện làm ăn ấy, đang chờ bọn mình đấy, cậu và em yêu có chuyện gì thì để sau khi dọn đến biệt thự rồi nói tiếp đi”, nói xong, Cam Trạch Trần kéo Thôi Hy Triệt lên xe, lúc sắp sửa nổ máy còn ngầm giơ tay làm ký hiệu OK với tôi.

Chiếc Porsche nhanh chóng mất hút trong tầm mắt, xung quanh trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức dường như chưa từng xảy ra chuyện gì. Nhưng phần da thịt ở cổ tay tôi lại như có ý thức để cảm thấy đau nhói, dù thế nào cũng không sao xua đi được.

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s