Nói yêu em lần thứ 13 (tập 2) – Tiểu Ni Tử – Chương 17.2


2

 

Những cây kim đồng hồ treo tường vẫn chuyển động như ngàn năm qua vẫn thế, phát ra âm thanh tịch mịch trong đêm khuya thanh vắng.

Chiếc đèn pha lê tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo nhưng đầy mê hoặc, như cám dỗ những linh hồn đang chấp chới trong bóng tối.

“Chết tiệt, điện thoại di động tắt máy à? Thôi Hy Triệt, tôi mà đợi anh nữa thì tôi chính là con ngốc”, tôi gọi điện thoại đến mấy lần, cuối cùng khi gọi đến lần thứ N thì bốc hỏa nên ném bay ống nghe sang một bên.

Tôi đi đến trước bàn ăn, bê những đĩa đồ ăn đã lạnh ngắt vào trong nhà vệ sinh, đổ hết vào trong bồn cầu.

“Không ăn cơm, không về nhà, xem ra thứ anh cần chỉ là một người gác cổng.”

Tôi giận dữ đổ hết tất cả đồ ăn, khi chuẩn bị quay về phòng, chợt nghe thấy một giọng nói uốn ** điệu chảy nước vang lên trong phòng khách: “Darling, không mời em ngồi xuống một chút à? Tối nay em không có cái hẹn nào khác đâu, vừa hay có thể ở đây bên cạnh anh nữa.”

“Không cần đâu, cô có thể về rồi”, Hy Triệt nới lỏng cà vạt, làn da chỗ xương đòn hơi để lộ ra có màu nâu khỏe khoắn, toàn cơ thể lập tức toát ra vẻ gợi cảm khiến người ta phát điên lên được.

“Darling”, cô gái mặc bộ váy sexy nhấp nháy đôi mắt với đầy vẻ khiêu gợi, cơ thể từ từ áp lại gần Thôi Hy Triệt, “Thực ra từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, trái tim em đã không thể không xao động. Từ trước đến nay em chưa hề nhận ra mình lại có thể thích một người như thế, nhưng mà đối với anh, trái tim em đã mất hết mọi khả năng kháng cự…”

Cô ta nhìn Thôi Hy Triệt như rơi vào trong một cảnh ảo mộng tuyệt đẹp, đôi má đỏ rực lên. Bàn tay cô ta dần hướng lên má Thôi Hy Triệt, khi sắp chạm vào đó, bất chợt bị anh ta giữ chặt lấy cổ tay.

“Darling, á….”, cô ta kêu lên một tiếng kinh ngạc, dần dần chau mày lại vì đau.

Thôi Hy Triệt siết chặt tay cô ta, miệng nhếch lên một nụ cười đầy bỡn cợt: “Đến đây là chấm dứt đi.”

Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của cô thiếu nữ, anh ta lại hé môi nói tiếp: “Niềm vui thích của cô nên chấm dứt ở đây đi. Tôi không cho cô quyền được thích tôi.”

Hy Triệt hất vung tay cô gái đó ra, lạnh lùng quay người đi. Tôi không tránh kịp, lọt vào tầm mắt của anh ta. Thế nhưng Hy Triệt không tỏ ra ngạc nhiên một chút nào, cứ như đã biết tôi sẽ nghe thấy tất cả từ trước vậy.

Có lẽ vì trời lạnh, nên đôi mắt màu xanh sẫm của anh ta càng đẹp tới mức khiến người ta quên đi sự sống chết.

Thế nhưng tôi lại nhìn thấy vẻ lạnh lẽo vô cùng.

Phù phù phù!

Khi đi về phía tôi, anh ta mang theo cả một cơn gió lạnh, nhưng trái tim tôi lại đập dồn mỗi lúc một nhanh. Tôi cố ép để đưa ánh mắt mình sang hướng khác, bất chợt nhìn thấy ánh mắt bị tổn thương đầy cuồng nộ của cô gái đang đứng cạnh cửa kia.

Từ đáy mắt lóe lên vẻ cố chấp, cô ta gào tướng lên: “Anh sẽ thích em, bởi vì anh chỉ thuộc về em.”

Thôi Hy Triệt coi như không nghe thấy gì, đi thẳng lên tầng 2, tiếng bước chân lạnh ngắt như đang cố tình giễu cợt cô ta.

Cô gái đó cuối cùng cũng đã nhận ra sự tồn tại của tôi, căm hận bước đến gần, giương tay vung một cái tát tới.

Ánh mắt tôi vụt trở nên sắc lẹm, đưa tay lên giữ chặt lấy bàn tay cô ta.

Hai bên đấu mắt nhau, cô ta dần dần mất phong độ, hỏi bằng giọng không cam chịu: “Cô là cái thá gì hả? Tại sao lại ở đây? Cô và Edward có quan hệ gì chứ?”

“Tôi chỉ là quản gia ở đây thôi”, tôi liếc nhìn cô ta một cái với vẻ chán ngán.

“Tôi là con gái Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn JK, cô dựa vào thứ gì mà dám giữ tay tôi?”, cô ta cố giằng tay tôi ra.

Tôi hơi mệt mỏi thở dài một tiếng, từ ngữ nghe thật rác tai.

Nhìn cô gái đang nhe nanh giơ vuốt trước mặt mình, tôi đột nhiên không muốn tỏ ra lạnh nhạt nữa.

Tuổi của cô ta chắc cũng ngang với Chân Ni, giờ này Chân Ni ở nhà chắc vẫn ổn chứ nhỉ? May mà Cam Trạch Trần đã đưa cả hộ lý có chuyên môn đến chăm nom con bé. Tôi đưa tay ra, vuốt vuốt mái tóc rối tung của cô ta.

“Yêu như những con thiêu thân lao vào lửa sẽ đau đớn lắm, nếu không chịu đựng được nỗi đau đó thì hãy học cách để không bị mê hoặc đi”, nói xong, tự tôi cảm thấy đã nói quá nhiều, liền vẫy vẫy tay, “Lái xe ở bên ngoài đấy, về nhà đi.”

Quay về đến phòng mình, tôi mở nước tắm vào bồn, sau đó ra mở tủ.

Khi đến đây, Cam Trạch Trần đã sai người mua về cho tôi một đống quần áo, nói tôi đã là quản gia của Hy Triệt thì nhất định không được mặc những bộ quần áo trước đây nữa.

Nhưng nhìn vào đống quần áo treo trong tủ, mắt tôi trợn tròn. Ặc! Từ bộ đồ ngủ đến đồ mặc buổi tối, từ Chanel đến Prada, màu sắc từ đậm tới nhạt… được nhét đầy chật trong khoang tủ.

“Cam Trạch Trần, cái tên ngốc xít này”. Tôi không kìm nổi bật ra tiếng **** sau khi lật giở tất cả các bộ đồ ngủ ra xem. Tất cả chỗ áo ngủ nếu không phải là lụa mỏng thì là vải có những hình hoa trong suốt, không thứ gì có thể mặc lên người nổi.

Tôi cầm lên một chiếc váy ngủ màu trắng ngà có vẻ hơi kín đáo hơn một chút ướm thử vào người, bàn tay cầm chiếc váy dần dần siết chặt lại.

Cam Trạch Trần! Đừng để tôi nhìn thấy anh!

Đúng lúc tôi đang phẫn nộ, cánh cửa chợt chuyển động rất nhanh, đột nhiên bị một người mở vụt ra.

“Chết tiệt, Mộ Ái Ni, tôi đợi cô từ nãy đến giờ…”, Hy Triệt gầm gừ với vẻ không bằng lòng, khi ánh mắt dừng trên người tôi, chợt im bặt không nói tiếp phần sau.

Tôi sững người đứng im tại chỗ, thấy đáy mắt anh ta lóe lên một thứ ánh sáng khác thường.

Không khí mỗi lúc một nóng bức hơn, dường như xung quanh đang có một luồng khí gần gụi mơ hồ.

Cả tôi và anh ta đều đứng im không động đậy như bị trúng phép thuật hóa đá. Không biết bao lâu sau, tôi phát ra một cách khó khăn dưới ánh mắt nhìn chăm chú của anh ta.

“cái… cái… trong bồn tắm hình như đã đầy nước rồi.”

Ánh mắt Hy Triệt có vẻ hơi lúng túng, anh ta vội vàng nhìn đi nơi khác, buông thõng một câu: “Chết tiệt! Thay quần áo mà không biết đóng cửa à?”

Cánh cửa bị đóng sầm lại, tâm trạng căng thẳng của tôi cuối cùng được thả lỏng ra.

Thay quần áo? Tôi có thay đâu.

Nghi hoặc cúi đầu xuống, mới phát hiện ra tôi đang ướm chiếc váy ngủ mỏng dính trên người mình.

Ừm? Lẽ nào Thôi Hy Triệt cho rằng tôi đang thay quần áo, thế nên mới… đỏ mặt?

Ha ha… tôi đột nhiên cười thành tiếng.

Lúc ấy, tiếng chuông điện thoại trong phòng chợt vang lên, tôi nhảy qua giường cầm lấy ống nghe.

“Này, mỗi tối trước khi đi ngủ tôi đều uống một ly rượu nho, lẽ nào cái tên Cam Trạch Trần đó chưa nói với cô à?”, giọng nói ở đầu dây bên kia không giữ được vẻ thờ ơ như vẫn thấy, trái lại còn mang vẻ cố chấp như của một đứa trẻ con.

“Thế nên?”, tôi mím miệng cười.

“Thế nên… thế nên mới rồi tôi muốn bảo cô mang rượu lên thôi.”

“Vậy thì bây giờ tôi đi lấy cho anh hả?”. Anh ta đang giải thích à? Ha ha.

“Không… không cần nữa. Hôm nay không cần uống”, Hy Triệt ho khan từ chối.

“Vậy thì tôi gác máy đây”. Lâu lắm, lâu lắm rồi không buồn cười đến thế này, nếu không gác máy chắc tôi cười thành tiếng mất.

“Này… chết tiệt. Lần sau thay quần áo thì nhớ khóa cửa vào.”

Tút tút tút…

Không đợi tôi trả lời, Hy Triệt đã vội vàng gác máy, còn tôi thì hơi ngẩn ra một chút, ôm ống nghe cười lăn cả ra giường.

“Ha ha ha ha… Thật là buồn cười.”

Trong đêm tĩnh mịch, tiếng cười của tôi như những bông hoa nở khắp căn phòng.

Thế nhưng… cánh hoa dần dần ảm đạm, dần dần khô héo, rồi nhanh chóng lụi tàn trong đêm tối.

Một giọt nước rơi ra từ khóe mắt thấm ngay vào tấm ga trải giường bằng lụa, không còn thấy dấu vết gì.

…Kiếp người có thể giống như vòng tròn của số 0 đó, bất luận là đi xa đến thế nào, cũng vẫn quay về điểm bắt đầu, cũng vẫn gặp lại người vô cùng quan trọng trong cuộc đời mình không?

Nhớ lại lời Ngải Đạt nói về Thôi Hy Triệt, tôi không thể không cảm thấy sợ hãi…

Liệu có phải gặp lại, sau đó sẽ lại… yêu?

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s