Bỗng dưng muốn chết – Thanh Sam Phong Lưu – Chương 19.4


Vui lòng không mang truyện ra khỏi TYL khi chưa có sự cho phép!

Để biết các thông tin chi tiết về truyện cũng như những thông báo mới nhất của Tử Yến Lâu, bạn hãy:

  • Follow blog (Ở phần follow me bên tay phải). Mỗi khi có bài viết mới bạn sẽ nhận được thông báomail nhé ^^!
  • Đối với những bạn ít sử dụng mail thỳ bạn có thể LIKE trang FACEBOOK của TỬ YẾN LÂU (bấm vào link để xem) để thường xuyên nhận được thông báo của TYL nhé!

Vậy là mngười không phải lo lắng zì về việc NGÀY NÀO SẼ RA CHAP MỚI NỮA NHÉ!

Vì dạo gần đây Y Thần ít vào wordpress check nên có thể các câu hỏi của mngười Y Thần trả lời sẽ hơi chậm. Mong mngười thông cảm!

Vậy là Tô Liễu thắng thế, chỉ có điều…Hai bên giằng co thế nào mà vị trí hoán đổi, cô đang từ quay lưng nay lại thành quay mặt ra cửa. Và khi cô ngã ngửa, chiếc váy ngắn phản chủ đã bị tốc lên. Trời ơi! Tư thế ngã quá xấu, Tô Liễu chỉ kịp đau khổ nghĩ vậy. Nhưng khi đám người nhốn nháo ùa vào, cô ngước mắt nhìn thấy người con trai mặc chiếc áo sơ mi đen trong số đó, cảm giác bỗng chuyển sang nghẹn ngào. “ Anh Thịnh Hoan…” Tô Liễu chống hai tay ngồi dậy, vừa cất tiếng gọi xong là òa khóc nức nở.

Không thể kìm chế thêm được nữa. Những tủi hổ, buồn bã, ấm ức không biết nói với ai! Nước mắt cô ào ạt tuôn rơi như đại hồng thủy. Tô Liễu ngòi co chân trên mặt đất, úp mặt xuống đầu gối và thổn thức.

“ Liễu Liễu…”

“ Liễu Liễu…”

“ Tiểu Ngược…”

Ba giọng nói khác nhau đồng thời vang lên, sau đó có một người đỡ cô dậy, ôm cô vào lòng. Vừa nhìn thấy hình ảnh anh Thịnh Hoan mờ mờ qua hàng nước mắt, Tô Liễu lại càng khóc thảm thiết hơn.

Tình cảnh hết sức hỗn loạn. Trong lúc khóc lóc thê thảm, cô loáng thoáng nghe thấy mẹ con Mạnh Phồn Anh xua hai người phục vụ đi. Có cả tiếng Khâu Kiều Nhan thét lên: “ Tô Liễu đừng giả bộ đáng thương, đã ai làm gì cô? Anh, nhìn tay em bị cô ta nhéo cho sưng phồng lên rồi đây này!”

“ Kiêu Dương con mau lại xem em con thế nào. Kiều Nhan bị bà la sát đó cấu bầm cả tay rồi… Thô lỗ và vô giáo dục. Đừng có ý định đưa cô ta về nhà mà khiến mẹ tổn thọ.”

Cả căn phòng yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng mẹ con Khâu Kiều Nhan la hét, có một bàn tay ấm nóng kéo đôi tay đang ôm mặt của Tô Liễu ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Một giọt, hai giọt.

Anh tỉ mỉ lau, như chỉ có hai người với nhau. Những ngón tay áp cả lên khuôn mặt cô, miết qua miết lại, tựa như muốn xóa sạch những dấu vết của sự ấm ức.

“ Anh Thịnh Hoan.” Lâm Lập Triệt lên tiếng, khẽ giọng nhưng đanh thép : “Chúng ta đưa Liễu Liễu về thôi,không nên ở với người điên.”

“ Điên?” Khâu Kiều Nhan xông ngay tới. “ Lâm Lập Triệt, anh giỏi thì nói lại lần nữa cho tôi?”

Lâm Lập Triệt không thèm quan tâm tới cô ta. Khâu Kiêu Dương nhẹ nhàng lên tiếng, câu nói đầu tiên kể từ khi bước chân vào phòng: “ Kiều Kiều, em đừng gây chuyện nữa.”

“ Ai gây chuyện? Các người mù cả ròi ư, rõ ràng là cô ta tự ngã. Vừa thấy mọi người đến là khóc lu loa lên, định đổ hết lên đầu tôi. Đồ mặt dày.” Khâu Kiều Nhan cao giọng, tức đến nỗi mất hết cả lí trí. “ Lâm Lập Triệt, anh còn biết nói đỡ cho cô ta nữa à? Sao lúc yêu tôi, anh đá cô ta nhanh chóng thế cơ mà?”
“ Tôi chia tay Liễu Liễu, vì cảm thấy mình không xứng đáng với cô ấy!” Vẫn giọng nói nhẹ nhàng và dịu dàng. “ Yêu Yêu à, tôi chưa bao giờ yêu cô, có chăng chỉ là hơi thích mà thôi. Có điều, chút tình cảm ít ỏi đó đã nhạt dần sau khi cô nhiều lần làm khó Liễu Liễu. Tôi với cô, chỉ vì lời nói dối bịa đặt của cô khiến tôi cảm thấy là thằng đàn ông thì phải chịu trách nhiệm.”

Tiếng khóc của Liễu Liễu nín bặt. Tại sao cô lại phải khóc? Vì cô, Tiểu Triệt đã nói những lời cay nghiệt hơn cả những lời mà mẹ con Khâu Kiều Nhan vừa nói. Một Tiểu Triệt hiền lành, một Tiểu Triệt lúc nào cũng nhỏ nhẹ, đây là lần đầu cậu ta ăn nói tàn nhẫn đến như vậy.

Tô Liễu đang ngơ ngác chợt thấy chân mình trở nên nhẹ bỗng. Thì ra là anh Thịnh Hoan đã bế bổng cô lên. Cô mở to đôi mắt sưng đỏ, nhìn khuôn mặt anh tuấn và lạnh lùng của anh.

Thấy cô ngạc nhiên, người con trai mím chặt môi cười. “ Liễu Liễu ngoan, đừng khóc nữa.” Anh cúi đầu khẽ nói, khuôn mặt tuấn tú phảng phất nét hiền từ. Nhưng khi anh quay mặt đi, vẻ hung tợn tập trung cả nới đuôi mắt.

Váy cô rất ngắn, cánh tay anh ấp cả vào phần chân trần, rất chặt, rất mạnh. Sự tiếp xúc về da thịt có khả năng làm ấm nóng tình cảm. Từng tí từng tí một, cảm giác tê tê ngấm vào cơ thể cô, rồi lại tan ra trong hơi thở gấp gáp. Cô thấy hừng hực vì bị kích thích, nhưng lại khoan khoái vì được ấp ủ.

Cảm giác thật bình yên. Đột nhiên con tim như muốn ngừng đập. Đột nhiên đỏ bừng cả mặt.

Ba bước chân, hai giây đồng hồ, trong dòng thời gian chỉ là một khoảnh khắc, nhưng với người mới được đánh thức là cô, lại như kéo dài hàng vạn năm.

“ Anh Thịnh Hoan, chúng ta về thôi.” Được đặt ngồi trên ghế sofa, cuối cùng Tô Liễu đã lấy lại bình tĩnh. Mặt đỏ bừng, mắt đỏ hoe, cô lí nhí: “ Tiểu Triệt nói đúng đấy ạ, chúng ta không thể cư xử như những kẻ điên.”

“ Đợi chút đã.” Sở Thịnh Hoan vừa cười vừa vén những sợi tóc vương trên má Tô Liễu, sau đó, anh đứng dậy và sải bước chân về phía Kiêu Dương.

Cùng lúc, Khâu Kiều Nhan òa khóc, rồi nghe tiếng tát “bốp” một cái :” Thằng họ Lâm kia, mày còn không đủ tư cách xách dép cho Kiều Kiều nữa!” Mạnh Phồn Anh khoát tay với vẻ mặt lạnh như tiền. “ Kiêu Dương, con gọi điện kêu bảo vệ lên tống cổ bọn chúng đi!”

Lâm Lập Triệt đứng chôn chân tại chỗ. Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt cậu trắng trẻo của cậu ta vẫn hằn dấu năm ngón tay đỏ bầm.

Bà Khâu…đánh Tiểu Triệt sao?

Phải mất tới hai giây sau, Tô Liễu mới hiểu ra sự tình, lập tức trào dâng một nỗi uất ức. Trời ơi, bà già này dựa vào đâu mà dám đánh Tiểu Triệt? Dựa vào đâu mà dám nhục mạ cô? Dựa vào đâu ? Trong phút chốc, cô muốn lao ra chiến đấu tay đôi với mẹ con nhà họ Khâu. Nhưng chỉ dám nghĩ thế thôi.

Giữa lúc luống cuống và tức tối, đành phải nuốt uất hận vào lòng, Tô Liễu nghe thấy tiếng bà Khâu sợ hãi: “ Thịnh Hoan cháu định làm gì?”

Cô quay người lại, liền nhìn thấy….

Không biết tự lúc nào, Sở Thịnh Hoan đã túm được cổ Khâu Kiêu Dương, đè anh ra xuống cái tủ gỗ màu đỏ cao lưng chừng người. Phía trên tủ có một chậu lan rủ. Những bông hoa trắng tinh và những chiếc lá xanh mướt khẽ rung rinh, hắt bóng lên khuôn mặt hai người. Một lạnh lùng và một sợ hãi.

“ Bà Mạnh này”, Sở Thịnh Hoan đột nhiên lên tiếng. Anh gằn giọng: “ Bà đừng lo, tôi tuyệt đối không đánh phụ nữ.” Anh khẽ vung tay phải, nắm đấm kêu răng rắc, tiếp tục nhả từng chữ: “ Nhưng tôi sẽ đánh chồng, con trai và anh trai của bọn họ.” Nói xong, anh tung một cú giáng trời xuống bụng Khâu Kiêu Dương.

Mạnh Phồn Anh thất kinh chạy tới, chận ngay phía trước người Kiêu Dương rồi lập cập bấm điện thoại: “ Mày dám đánh người? Dám đánh con trai tao, tao sẽ cho mày ngồi tù suốt đời.”

“ Mẹ, ngồi tù thì nhẹ quá. Mẹ gọi điện cho anh Sở, nói anh ấy gọi mấy người bên quân đội tới cho hắn một trận đi.” Khâu Kiều Nhan lau nước mắt và nghênh mặt, khôi phục lại uy thế quen ức hiếp người khác của mình, rít lên.

“ Ồ, gọi anh họ của tôi đến đánh tôi ư? Cô sáng kiến quá đấy!” Sở Thịnh Hoan cười lạnh lùng. Anh vung tay gạt hai mẹ con nhà họ Khâu đang đứng sững ở đó sang một bên. Đoạn đạp một cú chân phải thật mạnh, khiến Khâu Kiêu Dương hự lên một tiếng đau đớn ngã nhào xuống chiếc tủ.

“ Gọi bảo vệ, Kiều Kiều, mau gọi bảo vệ lên…” Mạnh Phồn Anh sực tỉnh, gào thét lạc cả giọng.

“ Mẹ, đừng gọi nữa.” Khâu Kiêu Dương cố gắng nhỏm dậy, đầu hơi cúi, anh ta cười gượng gạo: “ Lô đất cha muốn mua hiện đang nằm trong tay Thịnh Hoan. Tiểu Sở lại là anh họ của cậu ấy. Vậy mẹ đủ biết chú Sở mà cha hằng quí mến có quan hệ thế nào với Sở Thịnh Hoan rồi đấy.”
“ Anh định lừa ai chứ? Nếu Thịnh Hoan có quan hệ họ hàng với chú Sở, sao chưa bao giờ anh và cha nhắc tới?” Khâu Kiều Nhan cuống quýt hỏi, với mong muốn nghe được lời phủ định.

Khâu Kiêu Dương không nói gì nữa. Anh ta ngoảnh mặt sang một bên và thoáng mỉm cười với Tô Liễu, lúc này đang ngơ ngác không hiểu gì.

Biết nói gì với em bây giờ, Tiểu Ngược. Dường như anh đã không thể bảo vệ được cuộc hôn nhân của chúng ta nữa rồi. Anh đã cố gắng duy trì mối quan hệ vợ chồng thân mật. Bất cứ lúc nào em online, anh đều lập tức lao đến bên em, nhưng….có những việc không phải cứ nỗ lực là được. Đời người gian truân, hệ thống có BUG. Những khi anh cảm thấy đã tiến thêm được một bước, thì lại có BOSS lao ra hại một trong hai chúng ta. Khiến cho mối quan hệ của chúng ta giờ lại quay về vạch xuất phát.

Hình như anh, sắp để mất em rồi. Hoặc khả năng, chưa bao giờ có được em.

Kiêu Dương hé miệng cười mỗi lúc thêm tươi tỉnh, mà con tim thì càng thêm se sắt. Nỗi đau đớn của sự trống trải tựa như một tấm lưới vô hình phủ kín nơi đáy mắt Kiêu Dương cùng cái nhìn khắc khoải về phía Tô Liễu. Kiêu Dương đứng dậy, gạt mẹ và em gái ra. Anh ta đứng trước mặt Sở Thịnh Hoan, vẫn thái độ lịch sự nhã nhặn thường ngày :” Đánh đi, trừ mặt, trừ…chỗ đó…ừ, cậu biết đấy, đánh chỗ nào cũng được. Tôi không thực hiện được lời cam kết, nên xin chịu sự trừng phạt.”

Sở Thịnh Hoan vỗ nhẹ lên vai Kiêu Dương, rồi lập tức nắm chặt nắm đấm.

“ Đừng đánh con trai tôi!” Sau cùng, Mạnh Phồn Anh đã chịu không nổi, đành phải ôm lấy tay Thịnh Hoan. “ Thịnh Hoan, cô đã luôn đối tốt với cháu. Kiêu Dương cũng là người anh em tốt của cháu. Cháu nỡ lòng nào ra tay?”

Sở Thịnh Hoan buông nắm đấm. Anh đút tay vào túi quần, nheo mắt cười và lặng yên nhìn Kiêu Dương. Một lúc sau, anh mới buông một câu rất lạ: “ Tôi thông cảm với cậu, người anh em!” Thịnh Hoan xoat người, chậm rãi tới bên Tô Liễu. Rất tự nhiên, anh nắm lấy tay cô rồi quay sang nói với Lập Triệt : “ Đi thôi.”

“ Vâng ạ.” Tô Liễu nhanh nhẹn đáp, cố tránh né ánh mắt lặng lẽ của Khâu Kiêu Dương.

Lúc ba người rời khỏi Đế Hào, đêm đã khuya.

Vừa lên xe, Tô Liễu đã bị Lâm Lập Triệt riết ráo truy hỏi. Nghe phát mệt, cô tự giận leo lên ngồi ghế trên. Thế nhưng nhìn sang, gặp ngay khuôn mặt khó đăm đăm củ anh Thịnh Hoan. Nhìn vào gương chiếc hậu thì thấy mặt Lập Triệt ngượng nghịu.

Tô Liễu không sao khỏi nghĩ ngợi.

Vẫn là tên xấu xa Lâm Lập Triệt lên tiếng: “ Tô Liễu, giờ cậu cũng đã có trước có sau rồi đấy.”

Đây…là tiếng người sao!

Tô Liễu tức giận nghiến răng ken két. Sự tức giận trong lòng cuối cùng cũng được giải tỏa: “ Mình sớm đã có trên có dưới rồi. Có điều sau này cậu chuyển sang thích đàn ông, nên không để ý đó thôi.”

Sở Thịnh Hoan…

Tô Liễu và Lập triệt tính đều trẻ con. Tuy nhiên, do sùng bái anh Thịnh Hoan từ nhỏ, nên Lập Triệt lúc nào cũng thích tỏ vẻ đàn ông. Cậu cười mỉm, vờ như không muốn đôi có với Tô Liễu, nhưng trong lòng vô cùng đau khổ.

Một điều đáng đau khổ nữa là, cậu đột nhiên phát hiện ra, anh Thịnh Hoan đang chạy xa về hướng…nhà cậu ở.

Quả nhiên, sau mười mấy phút lộ trình chỉ đủ để nói vu vơ vài câu, xe đã từ từ dừng lại bên đường.

“ Tiểu Triệt về nghỉ trước đi, ngày mai anh sẽ tới gặp em.”

“ Vâng ạ.” Cậu ta ngoan ngoãn xuống xe. Vừa đóng cửa xe, đã nghe thấy tiếng vọng ra từ phần cửa kính để ngõ…

“ Liễu Liễu chưa ăn gì phải không. Anh đưa em tới quan ăn Hồ Nam ngon tuyệt nhé…”

Chiếc xe xả khói lao đi. Để lại Lập Triệt đứng hóa đá dưới trận gió đên lạnh lẽo.

Anh Thịnh Hoan, sao anh lại như thế ? Em cũng chưa ăn cơm mà. Vừa nhận được tin nhắn của Tô Liễu là em chạy thẳng tới công ty tìm anh đấy !!! Cậu âm thầm nức nở trong lòng. Ở một nơi khác, ông anh trai cùng cô em gái hờ đang vui vẻ cùng nhau ăn tối.

Tô Liễu hết sức hồi hộp. Kể từ lúc Lâm Lập Triệt xuống xe, cô đã bắt đầu có cảm giác đó. Không phải cảm giác sợ hãi như mọi khi, mà là hồi hộp. Có pha chút buông xuôi và niềm sung sướng khôn xiết. Trong tâm trạng vô cùng phức tạp, thời gian trôi qua cũng đặc biệt nhanh. Chớp mắt, cô đã cùng anh Thịnh Hoan đứng trước cổng kí túc xá.

“ Anh Thịnh Hoan, anh còn giận em không?” Cuối cùng, Tô Liễu nhớ ra nỗi niềm day dứt suốt mấy ngày gần đây của mình.

“ Đâu có, ha ha.” Sở Thịnh Hoan cười nhẹ nhàng. “ Anh chưa bao giờ giận em, Liễu Liễu. Anh chỉ trách mình đã không sớm nhận ra em thôi.”

“ Vậy sao anh không nghe điện thoại của em?” Tô Liễu vặn hai tay vào nhau, cúi đầu hỏi nhỏ với vẻ nũng nịu.

“ Anh đánh mất di động, máy mới chưa kịp convert các số cũ.” Thịnh Hoan hỏi ngược lại: “ Mà Liễu Liễu không có số điện thoại bàn của anh sao?”

Tô Liễu giật mình, thầm nghĩ hỏng rồi. Số máy bàn đó anh Thịnh Hoan đã từng ghi cho cô, từ hồi hai người còn “chiến tranh lạnh”. Nên rất nhanh, cô đã tiện tay dúi luôn mẩu giấy vào đâu đó.

“ Anh Thịnh Hoan.” Cô cúi đầu khổ sở trình bày: “ Em đánh mất rồi. Anh đọc lại cho em một lần nữa đi. Ngày mai em sẽ đi xăm lên cánh tay luôn.”

“ Đưa máy của em cho anh.” Anh thoáng nghĩ ngợi khi đón chiếc di động từ tay cô, rồi nhập mọi phương thức liên lạc của mình vào đó.

Trên chiếc ghế đá dưới gốc cây phù dung trước cổng kí túc xá, Tô Liễu lặng yên ngồi ngắm khuôn mặt nghiêng nghiêng dưới ánh đèn hắt ra từ kí túc xá đang hết sức chuyên tâm của anh Thịnh Hoan.

“ À phải rồi, anh Thịnh Hoan đừng đánh Tử Hỏa nữa. Thực ra, hôm nay, là em tự ngã đấy!” Cô đột nhiên lên tiếng.

“ Ừ.” Sở Thịnh Hoan đã lưu xong các số điện thoại. Anh đưa lại di động cho Tô Liễu và nói: “ Anh biết mà.”

“ Vì sao anh biết ạ?” Tô Liễu rất ngạc nhiên.

“ Vì khi anh đánh Kiêu Dương, Kiều Nhan sợ nghệt cả mặt ra. Nhưng không thấy em xông lên đạp cô nàng.” Anh cười khe khẽ rồi thủng thẳng nói tiếp: “ Hồi nhỏ, mỗi khi anh giúp em và Tiểu Triệt trả thù, Tiểu Triệt thường đứng một bên xem, còn em thì đợi lúc đối phương kiệt sức liền xông lên đạp một phát cho hả giận.”

“ Thì ra em là đứa dậu đổ bìm leo, cáo mượn oai hùm ư.” Cô dài mặt đau khổ. Sao anh Thịnh Hoan lại nhớ mấy chuyện hồi bé xíu của cô như thế? Chả trách suốt bao năm qua, anh luôn coi cô như một cô em gái nhỏ.

Nghĩ tới đây, lòng cô như có cơn gió nhẹ thổi tới…Cô đã nhìn thấy hình ảnh mình năm xưa. Mỗi lần đánh nhau với đám con trai ở khu, bất luận thắng thua thế nào, hễ nhìn thấy anh Thịnh Hoan là cô gào khóc thảm thiết. Sau đó, anh liền xông tới cho bọn chúng một trận, còn cô thì vừa khóc vừa không quên cổ vũ. Cuối cùng, cô tiến tới trước mặt lũ con trai lúc trước vừa bắt nạt cô giờ đã bị hạ gục. Hết sức tượng trưng, cô sờ vào áo bọn chúng ( coi như đánh ) và giẫm lên quần bọn chúng ( coi như đá ) để….trả thù.

Thì ra suốt bao năm nay, anh vẫn vậy và cô cũng…không hề thay đổi. Quãng thời gian sáu năm chỉ đủ làm ngưng đọng một số điều nơi đáy lòng mà thôi. Trong lòng Tô Liễu trào dâng một niềm vui nho nhỏ. Dường như giữa hai người lại có thêm một tài sản chung.

“ Anh Thịnh Hoan”, cô nũng nịu, “ anh biết rồi sao còn đánh Tử Hỏa đau thế?”

Vừa nói xong, thấy không khí lặng ngắt, cô giật mình nghĩ lại câu vừa hỏi và đột nhiên cảm thấy không ổn. Tô Liễu vội bổ sung thêm: “ Anh Thịnh Hoan, em không có ý trách anh. Vấn đề anh và Tử Hỏa là bạn thân, mà Tử Hỏa thì không có lỗi, lỗi ở người nhà anh ta kia. Em không muốn vì em mà ảnh hưởng tới tình bạn của hai người. Còn chuyện Tiểu Triệt…. Lúc đó em cũng rất giận chỉ muốn xông lên đánh cho bà cô Yêu Tinh một trận.” Tô Liễu làm một tràng, Sở Thịnh Hoan vẫn yên lặng. Cô bắt đầu thấy hoảng, vội cất giọng đau khổ: “ Thôi được rồi, không nói nữa. Muộn rồi, em về kí túc đây.” Cô cười ngượng nghịu đứng dậy. Lập tức bị níu tay.

“ Liễu Liễu.” Sở Thịnh Hoan cũng đứng lên. “ Hai, ba cú đánh của anh chỉ là giả vờ mà thôi, rất nhẹ, và cũng không đau gì cả. Anh chỉ muốn dọa bà Khâu, Kiêu Dương biết rõ điều này, thế nên anh ấy…”

“ Thế nên anh Tiểu Sở và chú Sở mà nhà Khâu sùng bái cũng không có quan hệ gì với anh. Các anh thông đồng lừa người ta nhé!” Sau khi hiểu ra, lại thấy Thịnh Hoan không giận, Tô Liễu lập tức chuyển giọng vui mừng, huyên thuyên.

“ Điều này thì là thật.” Sở Thịnh Hoan xoa đầu gãi tai, trên khuôn mặt điển trai của anh thoáng vẻ ngượng ngùng: “ Liễu Liễu à, chú Sở đó là cha đẻ của anh, là anh em ruột của bố anh. Anh được bố anh nhận về nuôi.”

Hả ??? Tô Liễu có phần kinh ngạc.

“ Em còn nhớ vào dịp nghỉ hè hằng năm, anh đều bị bố gửi đi không?” Sở Thịnh Hoan mím môi cười hỏi.

“ Em nhớ, bác gái bảo do anh hay đánh nhau gây gổ, nên bác trai phải gửi anh tới trung tâm huấn luyện võ thuật gì đó để tu tâm dưỡng tính….” Tô Liễu nhanh nhảu đáp. “ Cả khu mình đều biết mà.”

“ Thực ra không phải vậy, mẹ anh…chà!” Sở Thịnh Hoan âu sầu giải thích: “ Anh được đưa tới đấy chơi. Cha đẻ khi đó vẫn làm trong quân đội, nên anh được đi theo huấn luyện cùng các anh đặc nhiệm.”

Tô Liễu mắt chữ A mồm chữ O, từ kinh ngạc chuyển sang thích thú. Thì ra anh Thịnh Hoan có tới…hai cha mẹ, mà cha đẻ của anh có vẻ như rất uy phong. Không biết bác ấy thích một cô con dâu như thế nào nhỉ? Có yêu quí mình giống như bác Sở không ?

Tô Liễu liên miên, đột nhiên giật nảy mình. Mình vừa nghĩ gì thế không biết? Hình như…mình có ý…đồ đen tối với anh Thịnh Hoan!!!

2 thoughts on “Bỗng dưng muốn chết – Thanh Sam Phong Lưu – Chương 19.4

Tử Yến Lâu rất mong nhận được ý kiến của bạn ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s